Những bài học ý nghĩa về thành công

Những bài học ý nghĩa về thành công

Trong cuộc sống của chúng ta, không ai có thể tránh khỏi những lần thất bại. Quan trọng là chúng ta có thể đứng lên từ thất bại, kiên trì theo đuổi mục tiêu, tương lai chắc chắn sẽ thành công. Nhưng kiên trì nói ra thì dễ nhưng thực hiện lại rất khó. Sau đây là những bài học ý nghĩa về thành công chứa đựng đạo lý, mang đến những cảm nhận khác nhau.

 

 Nghèo vẫn hoàn nghèo

Có một người rất nghèo và khổ cực. Một người nhà giàu nhìn thấy đáng thương liền muốn giúp đỡ. Người giàu có đưa cho anh ta một con bò. Sau đó chúc anh khai hoang tốt, đợi mùa xuân đến gieo hạt giống, mùa thu là có thể thoát nghèo rồi.

Người nghèo cảm thấy hi vọng trong lòng, bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ sau vài ngày, bò muốn ăn cỏ, người muốn ăn cơm, cuộc sống trở nên khó khăn hơn trước.

Người nghèo bèn nghĩ thà rằng bán bò đi, mua mấy con dê. Trước tiên giết một con để ăn. Sau đó để lại nuôi cho nó sinh con, đợi nó lớn lên rồi cầm đi bán. Như thế kiếm được nhiều tiền hơn.

Người nghèo tiến hành theo kế hoạch. Sau khi ăn hết một con dê, những con dê còn lại rất chậm sinh con. Cuộc sống của anh lại trở nên khó khăn. Thế là anh không nhịn được lại giết thịt thêm một con.

Người nghèo nghĩ: “Tiếp tục như vậy không được. Không bằng đem dê bán đi, mua thành gà. Gà đẻ trứng rất nhanh, trứng gà có thể lập tức bán được tiền, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp”.

Người nghèo lại thực hiện theo kế hoạch. Nhưng rồi thời gian trôi qua cũng không có thay đổi, gặp khó khăn, nhịn không được liền giết gà. Cuối cùng anh chỉ còn lại một con. Lý tưởng của người nghèo hoàn toàn sụp đổ.

Người nghèo thất vọng: “Làm giàu thật khó, thà đem con gà còn lại đi bán, mua một bình rượu uống cho no nê. Mọi việc không còn lo lắng.”

Mùa xuân đến rất nhanh. Người giàu có hào hứng mang hạt giống cho người nghèo. Nhưng anh lại nhìn thấy người nghèo đang uống rượu với dưa muối, bò cũng không còn. Trong nhà thì vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước đây.

Người giàu quay đi, người nghèo vẫn cứ tiếp tục.

Rất nhiều người nghèo đã từng mơ ước, thậm chí có cơ hội và hành động. Nhưng họ không kiên trì đến cùng.

Một nhà đầu tư nói bí quyết thành công của mình là: “Lúc không có tiền, cho dù khó khăn cũng nên tiết kiệm và đầu tư. Áp lực sẽ khiến bạn tìm được phương pháp kiếm tiền mới, giúp bạn trả hết nợ. Đó là một thói quen tốt”.

Câu chuyện nghèo vẫn hoàn nghèo
Câu chuyện nghèo vẫn hoàn nghèo

 

Con ngựa chờ làm nghiệp lớn

Có một con thiên lý mã trẻ tuổi, đang đợi Bá Nhạc đến phát hiện ra nó.

– Thương gia đến, nói: “Bạn sẵn lòng đi theo tôi không?”

Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo thương gia vận chuyển hàng hóa được?”

– Binh lính đến, nói: “Bạn có muốn đi theo tôi không?”

Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, một binh sĩ bình thường sao có thể phát huy hết khả năng của tôi?”

– Thợ săn đến, nói: “Bạn sẵn sàng đi theo tôi không?”

Ngựa lắc đầu nói: “Tôi là thiên lý mã, sao có thể đi theo hầu thợ săn?”

Ngày qua ngày, năm qua năm, con ngựa vẫn chưa tìm được cơ hội lý tưởng cho mình.

Rồi một ngày, khâm sai đại thần phụng mệnh đến nhân gian tìm kiếm thiên lỹ mã. Thiên lý mã gặp được khâm sai đại thần, nói: “Tôi chính là thiên lý mã mà ông muốn tìm.”

Khâm sai hỏi: “Bạn có thông thuộc đường đi trên đất nước chúng ta không?”, Ngựa lắc đầu.

“Bạn đã từng ra trận, có kinh nghiệm tác chiến chưa?”, Ngựa lắc đầu

Khâm sai lại hỏi: “Tôi có thể dùng bạn vào việc gì?”

Ngựa trả lời: “Tôi có thể một ngày đi được một nghìn dặm, một đêm đi được 800 dặm”

Khâm sai đại thần cho ngựa chạy thử một đoạn đường dài. Ngựa cố gắng hết sức chạy tiến lên phía trước. Nhưng chỉ được vài bước nó đã thở hồng hộc, mồ hôi chảy đầm đìa.

“Bạn già rồi, không dùng được!”, nói xong khâm sai liền bỏ đi.

Hôm nay những nỗ lực dường như bình thường của bạn đều là tích lũy cho tương lai. Mỗi một lần kinh nghiệm, một lần không vui, bị từ chối đều đặt nền móng cho thành công sau này. Không phải chờ đến lúc già, không chạy nổi nữa mới hối hận.

Vì vậy, ngày hôm qua như thế nào không quan trọng, quan trọng là hôm nay ra sao, ngày mai sẽ thế nào!

Trong cuộc sống chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn, gian khổ nhưng chỉ cần nỗ lực, kiên trì vượt qua thì nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp!

 

 Gạo vẫn là gạo

Câu chuyện gạo vẫn là gạo
Câu chuyện gạo vẫn là gạo

Một thanh niên thỉnh giáo vị đạo sĩ: “Sư phụ, có người nói con là thiên tài, cũng có người mắng con là ngốc nghếch, ý kiến của thầy thế nào ạ?”

“Vậy con đánh giá mình thế nào?” – vị đạo sĩ hỏi lại.

Người thanh niên nọ vẻ mặt ngơ ngác đáp.

“Ví dụ một cân gạo, trong mắt người làm bánh thì nó là bánh nướng, trong mắt người nấu rượu thì nó là rượu, trong mắt người ăn xin thì đó là một bữa cơm cứu mạng. Còn gạo thì vẫn là gạo mà thôi.”

Đạo sĩ nói đến đây, người thanh niên mới như vỡ ra nhiều điều. Thì ra, chính cách bạn đánh giá bản thân mình có vai trò quyết định đến giá trị của chính bạn với cuộc đời.

 

Bản thân và người khác

Một thiếu niên hỏi đạo trưởng: “Thưa thầy, con xin được hỏi làm thế nào mới có thể biến thành một người bản thân luôn vui vẻ và cũng có thể mang niềm vui đến cho người khác?”.

Đạo trưởng cười: “Đầu tiên, phải ‘coi mình là người khác’ đó là ‘vô ngã’; tiếp đến, phải ‘coi người khác là mình’, đó là ‘từ bi’; sau đó, phải ‘coi người khác là người khác’, đó là ‘trí tuệ’; cuối cùng, phải ‘coi mình là chính mình’, đó là ‘tự nhiên”.

Nhận thức được 4 mối quan hệ được hình thành nên giữa “mình” và “người”, cảnh giới của tam giáo Thích- đạo- nho nằm ở trong đó.

 

 Cứu mạng ai

Vào 1 đêm mưa gió bão bùng, một anh chàng nọ lái chiếc xe hơi của mình đi qua 1 bến xe buýt và nhìn thấy 3 người đang lo lắng, sốt ruột đứng đợi xe. Một ông lão sắp chết – đó là người cần được đưa đi bệnh viện gấp. Một người là bác sĩ – từng cứu mạng bạn và đến nằm mơ bạn cũng mong được báo đáp. Người còn lại là người phụ nữ đến nằm mơ bạn cũng muốn cưới cô ấy và nếu bỏ qua cơ hội này thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Nhưng xe của bạn chỉ có thể chở thêm 1 người nữa, bạn sẽ lựa chọn như thế nào?

Ông lão sắp chết kia là người mà bạn nên cứu đầu tiên. Nhưng bạn vẫn muốn chở cả người bác sĩ kia bởi vì anh ta từng cứu bạn và đây là cơ hội tốt để báo đáp. Còn cả người tình trong mơ của bạn, bỏ qua cơ hội này, bạn sẽ không thể gặp được cô gái nào khiến tim bạn rung động đến vậy.

Anh ta không hề giải thích lý do của mình mà chỉ nói đơn giản như này: “Đưa chìa khóa xe cho bác sĩ để anh ta chở ông lão đến bệnh viện, còn tôi, tôi sẽ ở lại chờ xe cùng người con gái tôi yêu”.

Phải chăng vấn đề nằm ở việc chúng ta không bao giờ nghĩ sẽ từ bỏ những gì chúng ta đã và đang có (chìa khóa xe). Có đôi khi chúng ta từ bỏ những chấp niệm, sự hẹp hòi thì chúng ta sẽ nhận lại được nhiều hơn những gì chúng ta có.

 

 Bọ cạp và thiền sư

Một vị thiền sư nhìn thấy một con bọ cạp rơi xuống nước. Ông quyết định sẽ cứu nó. Ai ngờ vừa chạm vào, thiền sư đã bị con vật kẹp vào tay.

Thiền sư không vì sợ hãi mà từ bỏ ý định. Ông tiếp tục đưa tay ra vớt con bọ cạp lên nhưng ông vẫn bị tấn công.

Thấy vậy, một người đứng cạnh mới hỏi: “Nó đã kẹp vào tay ông như vậy, sao ông còn cố cứu nó?”

“Kẹp người là thiên tính của bọ cạp còn thiện là thiên tính của tôi. Tôi nào có thể vì thiên tính của nó mà từ bỏ thiên tính của mình.” – thiền sư đáp.

Thà chấp nhận thiệt thòi đau khổ chứ không thể dễ dàng thay đổi sự lương thiện trong nội tâm. Đây chính là cái gọi là từ bi bác ái của vị thiền sư.

 

Địa ngục và thiên đường chỉ cách nhau một niệm

Nelson Mandela bị giam cầm suốt 27 năm trong tù, phải chịu đựng ngược đãi. Khi nhậm chức tổng thống Nam Phi, ông đã mời 3 người từng tra tấn ông đến tham dự buổi lễ.

Khi Mandela đứng dậy cung kính đứng dậy bày tỏ sự kính trọng đến họ, tất cả những người có mặt tại hiện trường, thậm chí là cả thế giới đều như lặng đi.

Ông nói: “Khi tôi ra khỏi phòng giam, bước qua ngưỡng cửa lao tù hướng đến tự do, tôi đã hiểu rất rõ, bản thân mình nếu không thể vứt bỏ lại đau đớn và oán hận lại phía sau, tôi sẽ vẫn chỉ là một người đang ngồi trong ngục.”

Đôi khi tha thứ cho người khác là cách hay để tìm sự thanh thản, vui vẻ, tự tại cho chính mình.

 

Nghĩ quá nhiều

Có người hỏi bác nông dân: “Bác trồng lúa mạch rồi à?”

Tôi chưa trồng. Tôi sợ trời không mưa.

“Vậy bác trồng bông chưa?” – người kia hỏi tiếp.

Chưa, tôi sợ lũ sâu sẽ ăn sạch cây bông.

“Thế bác trồng gì rồi?” – người kia lại hỏi.

Tôi chưa trồng gì cả, tôi phải đảm bảo an toàn.

Nếu bạn suy nghĩ đắn đo quá nhiều sẽ dẫn đến trạng thái bó buộc, chẳng làm nổi chuyện gì.

 

 Mang tỏi đổi vàng

Chuyện kể rằng, một thương nhân nọ đem hai bao tỏi đến ngôi làng, nơi mà người dân chưa từng nhìn thấy tỏi. Họ vô cùng thích thú và mang vàng đổi tỏi. Thế là người thương nhân kiếm được hai túi vàng.

Một thương nhân khác nghe nói vậy liền đem hai bao hành tây đến đó. Người dân ở đó nhìn thấy hành tây càng thích thú hơn. Họ nghĩ dùng vàng không thể biểu đạt hết được tình cảm của họ dành cho thương nhân. Thế là họ đem hai bao tỏi quý giá tặng cho người thương nhân đó.

Đọc xong câu chuyện, không ít người bật cười. Nhưng sau tiếng cười, họ nhanh chóng chiêm nghiệm ra ý nghĩa ẩn sau đó: Người biết nắm bắt cơ hội trước sẽ nắm vàng, người bước theo có thể sẽ nhận tỏi!

Phần thưởng thuộc về người biết: Đi trước một bước! Những người giàu có luôn hơn chúng ta ở điểm này.

Câu chuyện mang tỏi đổi vàng
Câu chuyện mang tỏi đổi vàng

 

Gửi Rolls-Royce vay 500 đô

Một ông chủ đến ngân hàng trên phố Wall vay 500 USD trong hai tuần. Ngân hàng cho vay nhất định phải có thế chấp và ông ta dùng chính chiếc xe Rolls-Royce đỗ trước cửa làm vật thế chấp. Nhân viên ngân hàng đưa xe vào kho và thực hiện các thủ tục cho vay.

Hai tuần sau, ông ta đến ngân hàng chi trả, tiền lãi chỉ có 15 USD. Nhân viên ngân hàng phát hiện trong tài khoản của ông ta có mấy trăm vạn, liền hỏi vị khách hàng tại sao muốn vay tiền. Ông ta nói: “Phí gửi xe hai tuần 15 USD, ở phố Wall này không tìm đâu ra được”.

Người ta vẫn nói “con người hơn nhau ở cái đầu”, quả không sai! Khoảng cách xa nhất giữa giới thượng lưu và người nghèo khó có lẽ nằm ở hai chữ “tư duy”.

Không chỉ cần “động não” để nghĩ cách kiếm tiền, bạn còn phải lưu tâm trong việc sử dụng đồng tiền sau cho hợp lý và tiết kiệm nhất, có như vậy mới mong chóng giàu.

 

 Bạn bỏ ra toàn bộ sức lực hay là nỗ lực hết sức?

Một ngày nọ, người thợ săn dẫn theo chú chó săn của mình đi săn. Người thợ săn bắn trúng vào chân sau một con thỏ. Con thỏ bị thương bắt đầu chạy bạt mạng. Chó săn nhận được lệnh của thợ săn cũng chạy như bay đuổi theo con mồi.

Nhưng đuổi mãi, đuổi mãi, con thỏ chạy mất tăm, chó săn chỉ còn nước hậm hực quay về bên người thợ săn. Người thợ săn bắt đầu nổi giận mắng: “Mày đúng là đồ vô tích sự, đến con thỏ bị thương cũng để cho nó chạy thoát!” Chó săn nghe thế bèn không phục đáp lại: “Tôi đã cố hết sức rồi còn gì!”

Lại nói về con thỏ mang vết thương chạy vào trong hang. Đồng bọn của nó vây quanh, ngạc nhiên hỏi: “Con chó săn kia hung dữ như thế, cậu lại bị thương thế này, làm thế nào mà lại chạy thoát được thế?” “Đơn giản là vì nó là cố hết sức, còn tôi là dốc toàn bộ sức lực. Nó không đuổi kịp tôi, cùng lắm chỉ bị mắng một trận, còn tôi, nếu không dốc hết sức mà chạy thì chỉ có nước chết thôi!”

Con người vốn dĩ có rất nhiều tiềm năng, nhưng chúng ta luôn luôn tìm cái cớ cho bản thân hoặc cho người khác: “Mặc kệ thôi, chúng tôi đã cố hết sức rồi.”

Thực tế mà nói, cố hết sức thôi thì vẫn chưa đủ được, đặc biệt là trong thời buổi cạnh tranh khốc liệt ngày nay. Thường xuyên hỏi bản thân mình, hôm nay mình là chú chó săn cố gắng hết sức hay là chú thỏ dốc toàn bộ sức lực?

 

Cát sỏi và vàng

Một đoàn thương nhân cưỡi lạc đà băng qua một hoang mạc. Đột nhiên trong không trung truyền đến một âm thanh thần bí: “Hãy bỏ một nắm cát vào trong túi, nó sẽ biến thành vàng.” Có người nghe xong chẳng thèm quan tâm, bởi vì họ không tin. Có người lại bán tín bán nghi, bốc một nắm cát bỏ vào trong túi. Lại có người hoàn toàn tin tưởng, bốc hết nắm cát này đến nắm khác bỏ vào túi to. Đoàn người tiếp tục đi, những người không đem cát sỏi đi thì đi rất nhẹ. Còn những kẻ trót bốc cát theo người thì đi rất nặng nhọc vất vả.

Nhiều ngày trôi qua, đoàn người đã băng qua được sa mạc. Những người bốc cát bèn mở túi ra, sung sướng phát hiện số cát vừa bẩn vừa nặng kia đã biến thành những hạt vàng lấp lánh.

Tôi từng suy nghĩ rất nhiều lần vẫn không nghĩ ra hàm ý của câu chuyện này. Dần dần hiểu ra, trong cái đằng đẵng của đời người, thời gian, trách nhiệm cũng giống như cát sỏi trên đất. Chỉ có những người biết nắm bắt cơ hội, dũng cảm nhận lấy trách nhiệm mới có thể làm cho thứ cát sỏi tầm thường trở thành thứ vàng kim quý giá. Còn những kẻ không biết nắm lấy cơ hội, không muốn đón nhận trách nhiệm thì ban đầu có vẻ sẽ rất nhẹ nhàng thư thái. Nhưng cả cuộc đời họ sẽ tối tăm u ám, cuối cùng họ cũng không có lấy chút ánh sáng huy hoàng của vàng kim.

Hãy tự hỏi bản thân, ngày hôm nay mình đã bốc bao nhiêu cát sỏi?

Thành công không phải là một đường thẳng mà nó là một hành trình gập ghềnh, gian nan. Nhưng nếu bạn luôn xác định rõ mục tiêu, hiểu rõ những thế mạnh và nguồn lực của mình bạn sẽ tìm được con đường ngắn nhất để đi tới đó, Những bài học ý nghĩa về thành công cho chúng ta hiểu thêm những giá trị vô hình mà sâu sắc.

 

 

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng