Câu chuyện cuộc sống: Đừng nhìn bề ngoài, hãy nhìn trái tim

câu chuyện cuộc sống

Tôn trọng người khác là yêu cầu tối thiểu để làm người. Những câu chuyện cuộc sống dưới đây sẽ phản ánh việc tôn trọng người khác cũng là tôn trọng chính mình.

Câu chuyện cuộc sống 1: Tôn trọng bằng cả tấm lòng

Sự tôn trọng giữa người với người luôn đến từ hai phía. Bạn tôn trọng người khác, người khác cũng sẽ đối đãi với bạn như chính cái cách bạn đối với họ. Nếu ở một khía cạnh nào đó, bạn yếu kém hơn người khác thì cũng không cần nhất phải ganh ghét đố kị với họ. Hay tự ti về chính mình.

Một ngày nọ, có một ông lão ăn xin đứng trước một cửa tiệm bánh ngọt náo nhiệt. Áo quần ông ta rách rưới tả tơi, đầu tóc tán loạn, còn bốc ra mùi khó chịu. Những vị khách đứng mua hàng gần đó đều bịt mũi, nhíu mày, tỏ thái độ chán ghét với ông.

Câu chuyện cuộc sống: Tôn trọng bằng cả tấm lòng
Câu chuyện cuộc sống: Tôn trọng bằng cả tấm lòng.

Nhân viên cửa hàng thấy cảnh tượng này liền lớn tiếng quát:

– “Lão ăn mày kia, đi ngay! Đi ngay!”

Người ăn mày run run móc ra vài đồng bạc giấy bẩn thỉu và nói:

– “Tôi đến mua bánh ngọt. Loại nào là nhỏ nhất?”.

Ông chủ tiệm bánh ngọt bước tới, niềm nở lấy ra một chiếc bánh ngọt nhỏ xinh trong tủ kính đưa cho người ăn mày. Rồi cúi người thấp xuống, nói:

– “Cảm ơn quý khách đã mua! Hoan nghênh quý khách lần sau lại tới!”.

Người ăn mày kinh ngạc, rồi cũng quay lưng rời khỏi cửa tiệm. Ông ngạc nhiên như thể đây là lần đầu được đối xử tôn trọng đến vậy…

Bạn tôn trọng người khác không phải vì họ là ưu tú, mà chính là thể hiện rằng bạn là người ưu tú.

Người cháu trai của chủ chủ tiệm bánh bèn thắc mắc:

– “Ông ơi! Sao ông lại chào đón người ăn mày bẩn thỉu đó ạ?”.

Chủ tiệm giải thích:

– “Mặc dù đó là một người ăn mày nhưng cũng là khách hàng. Ông ấy vì để ăn được bánh ngọt. Những chiếc bánh ấy đều là do chúng ta khó khăn lắm mới làm được. Nếu không tự tay phục vụ ông ấy thì sao có thể xứng đáng với phần ưu ái của ông ấy giành cho chúng ta?”.

Cháu trai lại hỏi:

– “Đã vậy thì sao ông lại còn thu tiền của ông ấy ạ?”.

Người chủ tiệm bánh nói:

– “Ông ấy đến đây là khách mua hàng. Ông bỏ tiền ra mua chứ không phải là đến ăn xin đâu cháu ạ! Đương nhiên, chúng ta phải tôn trọng ông ấy chứ! Nếu như ông không thu tiền của ông ấy, thì chẳng phải đã vũ nhục ông ấy rồi sao? Phải tôn trọng mỗi một khách hàng. Cho dù đó là một người ăn mày. Bởi vì tất cả những thứ chúng ta có bây giờ đều là do khách hàng cấp cho đấy”.

Cậu cháu trai nghe xong, thấu hiểu ra vấn đề nên gật đầu.

 

câu chuyện cuộc sống về sự tôn trọng
Câu chuyện cuộc sống về sự tôn trọng

Ông chủ tiệm bánh này chính là ông nội của nhà kinh doanh, tỷ phú Nhật Bản – Yoshiaki Tsutsumi. Tỷ phú Tsutsumi từng nói:

– “Năm đó, mỗi cử động của ông nội đối với người ăn mày đó đều khắc sâu vào trong tâm trí của tôi”.

Rất lâu sau này, Tsutsumi đã kể lại câu chuyện này cho nhân viên của mình nghe để họ hiểu cách tôn trọng khách hàng.

Có thể nói, “tôn trọng” người khác cũng không hẳn là sự lễ phép xã giao. Mà nó đến từ sự hiểu, thông cảm và kính trọng người khác được ẩn sâu ở trong tâm hồn mỗi người. Tôn trọng ấy không có hàm chứa bất cứ sắc thái lợi ích nào. Cũng không bị ảnh hưởng bởi thân phận hay địa vị. Đó mới là nét đẹp thuần túy nhất, chất phác nhất và cũng là sự báo đáp đáng giá nhất.

Có câu nói: “Lòng rộng một thước, con đường sẽ rộng một trượng”. Hãy mở rộng tấm lòng đối xử tốt với người khác! Bất luận đó là người bạn yêu mến hay chán ghét. Bất luận là bạn bè hay kẻ thù, đều phải tôn trọng họ. Đây chính là một loại dũng khí, cũng là một loại trí tuệ.

Câu chuyện cuộc sống 2: Chữ “Tín” của bà cụ bán rau

Đây là câu chuyện có một kết cục buồn nặng trĩu lòng. Nhưng nó khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về việc làm người tốt trong cuộc sống ngày nay. Cũng khiến chúng ta trân quý những giá trị tốt đẹp cao quý còn sót lại.

“Ăn rau không chú ơi?” – Một giọng khàn khàn, run run làm anh chàng thanh niên giật mình. Trước mắt anh ta là một bà cụ già yếu. Bà lão lưng còng nhưng vẫn cố gắng ngước lên nhìn anh. Bên cạnh là giỏ rau chỉ có vài mớ rau muống xấu xí mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

– “Ăn hộ tôi mớ rau với chú…!” – Bà cụ già vẫn khẩn khoản van nài. Bà nhìn anh ánh mắt gần như là đang khẩn cẩu.  Anh chàng cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người. Mới buổi sáng sớm thôi mà.

 

bà lão bán rau câu chuyện cuộc sống
Bà lão bán rau và câu chuyện cuộc sống

 

Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:

– “Dạ cháu không mua đâu, bà ạ!”.

Anh nhấn ga phóng xe thật nhanh, như thể đang chạy trốn. Anh chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy anh quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu anh.

– “Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi!”, tiếng bà cụ yếu ớt.

– “Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn ăn!”, tiếng nói chua chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.

Anh thanh niên trẻ ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi anh. Cau mày đợi cô gái đi khuất, anh đi đến nói với bà:

– “Rau này bà bán bao nhiêu?”

– “Hai nghìn một mớ” – Bà cụ mừng rỡ.

Anh ta rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

– “Sao chú mua nhiều thế?”, bà cụ thắc mắc.

– “Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!”, anh nói vội.

Rồi anh cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của anh. Nhưng lần này có khác, anh cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy trời đổ mưa xối xả.

Anh đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Anh thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt anh nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, anh nghĩ đến những phận người, anh chợt nghĩ đến bà cụ…

– “Nghỉ thế đủ rồi đấy!”, giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của anh. Anh ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính. Anh bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền không còn thấy bà cụ, anh cũng không để ý lắm. Anh đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện. Anh đang cuống cuồng lo công trình chậm tiến độ. Anh quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật anh xách xe máy chạy loanh quanh. Anh vẫn thường làm như vậy và có lẽ anh cũng thích thế.

Anh ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, anh chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

– “Bà bán rau chết rồi”.

– “Bà cụ hay đi qua đây hả chị?” – chị bán nước khẽ hỏi.

– “Tội nghiệp bà cụ!”, một giọng người đàn bà khác.

– “Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh”.

Nghe đến đây mắt anh chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. Từng dòng từng dòng nước mắt chợt lăn dài trên má.

Bên tai anh vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…

“Thương người thì người thương lại mình, kính người thì người kính lại mình”. Câu nói ấy nhấn mạnh tầm quan trọng của tôn trọng người khác. Những câu chuyện cuộc sống cho ta thấy một người khi kết nối với người khác, nếu như có thể hiểu về họ, tôn trọng họ, vậy thì người đó cũng sẽ được người khác hiểu về mình và tôn trọng lại mình gấp trăm lần.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng