Món quà quý nhất tặng thầy cô

món quà quý nhất tặng thầy cô

Mỗi khi đến dịp Hiến chương Nhà giáo, các học trò luôn muốn dâng tặng thầy cô mình những món quà quý giá. Nhưng món quà quý nhất tặng thầy cô, thực chất lại không thể đong đếm bằng vật chất. Cô N. là giáo viên giảng dạy bộ môn Vật Lý của một trường cấp hai tại Hà Nội. Cô nổi tiếng là một trong những giáo viên cực kỳ nghiêm khắc trong trường. Từng lứa học trò qua bàn tay cô dìu dắt đều đọng lại một ấn tượng đó là sự khó tính, hà khắc.

 

Món quà quý nhất tặng thầy cô hình 1
Món quà quý nhất tặng thầy cô.

 

Đứa học trò nghịch ngợm năm xưa

Hằng năm vào ngày 20/11, cô N. đều nhận được rất nhiều lời chúc mừng cũng như những món quà từ các học sinh. Đa phần là những món quà xa xỉ, đắt tiền. Vậy mà ngày 20/11 năm ấy, cô N. bùi ngùi chia sẻ mình đã nhận được một món quà vô cùng quý giá từ cậu học sinh “cá biệt” năm xưa.

Nhớ lại nhiều năm về trước, trong lớp cô đảm nhiệm giảng dạy có một cậu học sinh vô cùng nghịch ngợm, phá phách. Cậu ta rất lười học, bị trách phạt biết bao lần nhưng vẫn không mấy cải thiện. Các thầy cô đều rất “đau đầu” vì đứa học trò ngỗ nghịch này.

Ngày 20/11 của sau này, lớp cậu kéo nhau về trường cũ thăm thầy cô.  Đứng trước mặt cô N. giờ đây không còn là cậu nhóc thiếu niên ngỗ nghịch ngày xưa nữa. Mà là hình ảnh một chàng doanh nhân thành đạt. Đã có gia đình và sự nghiệp đang trên đà thăng tiến. Cậu trịnh trọng cúi mình, cám ơn câu nói của cô N. năm xưa đã cho cậu gặt hái được thành quả hôm nay.

Hóa ra, ở buổi học cuối cùng, cô N. nói:

“… Em biếng học, em ham chơi, em lười nhác, thực ra cũng chẳng là vấn đề. Bởi cuộc đời em là do cá nhân em tác động và quyết định. Sướng khổ thế nào cũng là do em quyết định. Em muốn mình thành công, hay muốn mình mãi mãi là một cậu nhóc không trưởng thành, em đều có quyền lựa chọn. Suy cho cùng, sống như thế nào đều là sự lựa chọn của chính em mà thôi. Nên em hoàn toàn có quyền định đoạt nó.

Nhưng em ơi, em tồn tại trên cuộc đời này, không phải chỉ có một mình.

Em còn trẻ, còn nhiều thời gian để vô tư chơi bời. Nhưng tuổi tác của cha mẹ không chờ được em.

Em tự do buông thả đời mình, tự do bay nhảy nổi trôi. Nhưng vợ, con em sau này, gia đình nhỏ của em sau này, họ cần em chèo chống.

Sống một thân một mình, dễ lắm, ra sao cũng được. Nhưng nếu bên cạnh còn những người yêu thương mình, cần mình là chỗ dựa, thì em không thể mãi mãi không chịu trưởng thành..”

 

Thơ hay ngày 20/11
Thơ hay chúc thầy cô nhân ngày 20/11

 

Trưởng thành là món quà quý nhất tặng thầy cô

Chính những lời nói đó của cô N. đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến suy nghĩ trong cậu học trò. Và, đó cũng trở thành động lực để cậu bắt đầu thay đổi bản thân. Phấn đấu và cải thiện thật nhiều, để đạt được thành công ngày hôm nay.

Mà, đối với thầy cô – những người lái đò thầm lặng ấy, còn gì quý giá hơn khi lèo lái được con thuyền đưa những đứa học trò nhỏ của mình cập bến thành công?

Đưa biết bao nhiêu chuyến đò sang sông, có lẽ những người làm thầy giáo, cô giáo sẽ không thể nhớ hết. Có em đã trở thành kỹ sư, bác sỹ, doanh nhân… Có em trở nên giàu có phát đạt, sống cuộc đời sang giàu phú quý. Cũng có em chỉ là một nhân viên bình thường, sống một đời bình thường đủ ăn đủ mặc… Nhưng sau tất cả, điều thầy cô cần ở học trò của mình, đó là sự trưởng thành, chững chạc, chín chắn.

Trưởng thành từ trong ý thức, trong suy nghĩ, để sống cho tốt. Sống trong sạch, lương thiện, không làm gì trái với lương tâm.

Chững chạc và chín chắn, để biết yêu biết thương cuộc sống xung quanh mình. Trân quý những người xung quanh mình, không khiến ai buồn lòng. Không làm ai đau khổ tổn thương.

Những đóa hoa, những món quà xa xỉ đắt tiền, thực chất đều không đáng quý bằng sự trưởng thành. Đối với sự nghiệp trồng người của họ, món quà quý nhất tặng thầy cô là chính “con người” bạn đó thôi.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng