Nghiệp báo khi lãng phí

Nghiệp báo khi lãng phí

Lãng phí đồ ăn là một trong những việc làm tạo nghiệp lớn của con người mà chúng ta không hay biết. Trong kinh Phật từng có câu để cảnh tỉnh con người: “Phật quan nhất lạp mễ, đại như tu di sơn; nhược nhân bất liễu đạo, phi mao đái giác hoàn”. Vậy để thừa thức ăn lãng phí là tạo nghiệp gì?

Thức ăn thừa trên đường Hoàng Tuyền

Có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút…

Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị.

Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Tương truyền rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm u đáng sợ. Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối.

Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi:

“Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“.

Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói:

“San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi. Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị, chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.

Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó…Chừng nửa giờ sau đó, linh hồn của Lý San về lại nhân gian. Sau khi tỉnh lại, trong miệng cô vẫn còn vương lại mùi rất khó chịu. Lúc ấy cô mới chợt bừng tỉnh:

“Từ nay về sau không dám lãng phí đồ ăn nữa“.

Đến công ty, cô cũng đặt ra quy định, nếu ai ăn còn thừa dù chỉ một hạt cơm trong bát cũng phải nộp phạt mười nhân dân tệ (khoảng ba chục nghìn đồng tiền Việt Nam).

Dẫu là một giọt nước, dẫu là một hạt gạo, thì những thứ lãng phí tích tụ lâu ngày sẽ nhiều dần lên, sẽ tiêu giảm một phần phúc báo của bạn và con cái mình. Thứ mất đi sẽ phải hoàn trả, khi con người đến tuổi xế chiều không bệnh nọ tật kia thì cũng nghèo túng. Đây gọi là tiêu giảm phúc báo. Nếu lãng phí một cách nghiêm trọng, họ thậm chí còn bị tiêu giảm cả thọ mệnh giống người cha trong câu chuyện dưới đây:

Nghiệp báo khi lãng phí
Nghiệp báo khi lãng phí

Phí phạm thức ăn trả nghiệp chết đói

Câu chuyện này là một câu chuyện có thật do chính người trong cuộc kể lại. Đây là chuyện xảy ra ngay trong chính gia đình chị Hoa, một việt kiều đang sống ở Úc. Những kỉ niệm từ khi chị mới bốn tuổi cho tới nay chị nhớ rất rõ. Mặc dù đã gần năm mươi năm trôi qua. Nhưng những câu chuyện nhân quả xảy ra trong gia đình chị thì không bao giờ phai nhạt.

Chị Hoa kể mà thỉnh thoảng ngưng lại vì đôi dòng nước mắt cứ tuôn chảy, có lẽ vì những nghiệp báo thương tâm xảy ra trong gia đình chị năm xưa.

Nhà chị có sáu anh em, hai trai, bốn gái. Gia đình trung lưu cuộc sống không thiếu thốn. Ba chị thường đi làm về trễ, có nhiều lúc ba chị bị bạn bè rủ đi nhậu tới khuya mới về. Thời đó nhà chị chưa có tủ lạnh nên đồ ăn không thể để lâu được, đồ để lại hầu như ôi thiu hết.

Mỗi khi đồ ăn để lại bị ôi thiu má chị phải đem đi đổ với vẻ mặt buồn phiền, khi đổ má chị thường kêu lên “trời ơi…trời ơi” rồi đổ. Hành động này kéo dài nhiều năm, nhiều tháng.

Sau khi chị lớn lên, gia đình bắt đầu ly tán. Ba đi lấy vợ khác có thêm bảy người con. Cuộc sống với người vợ mới và bảy người con vô cùng vất vả, cơm không đủ ăn áo không đủ mặc. Đời sống nghèo đói hiện ra rất rõ ràng trên từng khuôn mặt mỗi người trong gia đình.

Lúc đó, chị mới mười chín tuổi mà phải bước chân vào đời làm thuê, làm mướn để kiếm sống, dành dụm được chút ít nhưng thấy hoàn cảnh của ba thiếu thốn trăm bề nên chị không cầm lòng được. Dù không có nhiều tiền nhưng chị giúp đỡ ba một cách khéo léo không để dì và mấy đứa em làm khó ba mình. Mỗi tuần chị đều mua thịt, gạo đến cho ba, lần nào đến thăm chị đều cho ba chị hai mươi đồng, má mới ba mươi đồng để dì khỏi phân bì. Nhưng khi dì quay mặt đi thì chị nhanh tay nhét vào túi ba thêm năm mươi đồng nữa, phòng hờ khi dì có lấy của ba hai mươi đồng thì ba vẫn còn năm mươi đồng mà xài.

Thỉnh thoảng các anh em than đói mà nhà không còn gạo, thế là chị phải sang nhà bên mượn đỡ để anh em sống tạm qua ngày. Cuộc sống túng thiếu của gia đình ba chị mỗi ngày trầm trọng hơn không thấy dấu hiệu khá lên. Một hôm chị đến thăm ba thì thấy ba đang nhai các mắt mía của người ta bỏ. Chị hỏi tại sao ba lại ăn những thứ này? Ba chị đáp ăn để sạch miệng. Sau này chị mới biết vì quá nghèo đói nên ăn mắt mía mà sống qua ngày. Cuối cùng ba chị chết trong cảnh nghèo đói thật đau khổ!

Má chị thường nói có lẽ lúc trước đồ ăn để cho ba mày ổng không ăn làm cho ôi thiu rồi đổ đi cho nên bây giờ phải trả quả báo chết trong sự nghèo đói.

Người anh thứ hai của chị cũng bị nghèo đói, bệnh tật chết trong nỗi cô đơn vì tính hà tiện với chính gia đình và các người khác. Anh thứ hai rất thông minh khó ai trong gia đình chị sánh bằng. Sau khi lập gia đình, anh làm ăn rất khá, tiền của dư dả xây cất nhà cửa khang trang. Tiền bạc vô như nước thế mà anh chưa bao giờ giúp đỡ ba má hay anh em trong gia đình dù đang gặp khó khăn, không ai có thể ăn được của anh dù một đồng. Anh chỉ biết gom góp của người khác cho mình, anh không cần quan tâm đến đau khổ của ai cả. Tuy anh rất giàu có, nhưng cái gì có lợi thì anh tìm cách đưa về cho mình. Dù đó là anh em ruột hay bất cứ người nào khác, không bao giờ anh biết giúp đỡ dù chuyện nhỏ nhặt. Đối với mọi người anh đối xử rất tệ hại.

Ngay khi ba chị chết anh tự động đến trại hòm và tự đặt mua hòm loại tốt nhất, đẹp nhất để về liệm ba nhưng anh lại bắt chị trả tiền. Chị không đồng ý và chỉ lấy loại hòm hạng nhì, chị chấp nhận trả tiền. Đến khi làm đám cho ba, anh gọi thợ chụp hình đến để chụp ảnh cũng nói chị trả tiền. Lần này chị không trả thì anh lại có cử chỉ hành động không hay.

Năm 1978, tình hình kinh tế đất nước Việt Nam còn nhiều khó khăn. Mặc dù thời điểm ấy anh rất giàu, tiền của dư thừa nhưng anh không bao giờ giúp đỡ ai. Sau khi chị vượt biên sang nước Úc vật lộn với cuộc sống đất khách quê người không ai thân quyến, suốt hai mươi lăm năm sống ở xứ người, đời sống từ từ ổn định. Khi chị trở về lại Việt nam sau ngần ấy năm, nhìn đất nước đổi thay chị thấy lòng vui vui. Những con người trước kia rất nghèo thì nay đã trở nên giàu có cuộc sống ổn định ấm no. Còn người anh thứ hai của chị năm xưa giàu có thì nay lại trở thành một người không mái nhà che thân. Nhà cửa tiền bạc của anh đã bị vợ anh cướp đoạt và đuổi anh ra khỏi nhà.

Chị về thăm những người thân năm xưa, tìm nhiều nơi, hỏi nhiều người mới biết anh đang nằm nhà thương vì bị bệnh lao thời kì thứ ba. Gặp mặt chị anh khóc nức nở như một đứa trẻ con mất mẹ. Anh nói với chị bây giờ anh mới thấy quả báo của đời người, đúng là quả báo nhãn tiền xảy ra ngay trong gia đình anh.

Một trong những nguyên nhân dẫn đến nghèo đói là do dùng phí điện, phí nước, phí cơm. Nguyên nhân giàu là do tiết kiệm điện, tiết kiệm nước, tiết kiệm cơm. Không có ai dùng mà cứ mở máy lạnh, mở quạt máy chắc chắn người đó sẽ nghèo. Nước thì xả ào ào, trong khi có những nơi con người không có nước để uống. Hoặc cứ xịt nước rửa xe, xe sạch rồi mà cứ xịt mãi thì cứ mỗi giọt nước là một giọt nghèo mình mang lấy.

Có nhiều người mình mua quần áo rất nhiều mà không mặc mà trong khi có những người không có quần áo thì những nghiệp đó đều làm mình nghèo khổ hết. Những cái phung phí đó đều đưa đến sự nghèo khổ. Cho nên khi dùng một thứ gì thì hết sức cẩn thận. Sự tiết kiệm vật dụng đều giúp cho ta khá giả, không giàu nhưng sẽ khá.

Nghiệp báo khi lãng phí
Nghiệp báo khi lãng phí

Nhân quả giàu nghèo

Khi luận tội phước của chúng sanh chuẩn bị đưa đi đầu thai, Diêm Vương phán: “Người nữ này cho đi đầu thai vào gia đình khá giả”.

Phán Quan bèn thắc mắc: “Bạch ngài, người nữ này kiếp trước đâu có làm gì phước đâu mà cho đầu thai vào nhà khá giả?”.

“Ngươi không thấy là người nữ này tuy không làm được phước gì rõ ràng nhưng mà lúc sống ở đời trước người này rất là tiết kiệm, ăn miếng cơm cũng tính toán, dùng điện nước cũng đắn đo trước sau, không phí phạm. Cho nên ta thưởng cho người này được cuộc sống sung túc không giàu nhưng sẽ sung túc cả đời”.

“Còn người nam này cho hắn đầu thai vào nhà nghèo cho ta”.

“Sao vậy ngài, con thấy ông này đâu có hà tiện bủn xỉn?”.

“Hắn không hà tiện nhưng hắn dùng tiền bừa bãi, gặp ai cũng móc tiền cho, kể cả người đi nhậu hắn cũng cho tiền. Do hắn dùng bừa bãi, điện nước hắn cũng dùng xả láng nên giờ cho hắn đầu thai vào cái nhà mà hai vợ chồng nghèo”.

“Vậy nếu như thức ăn vô ý để hư cũng phải ăn hết sao?”.

“Nếu như thức ăn vô ý hoặc trong tình huống không biết để hư, thì không cần ăn, nếu ăn vào dẫn đến cơ thể bị bệnh hay có vấn đề khác thì không tốt. Chúng ta nên nhớ sự vô tâm này sám hối và không nên tái phạm, đừng lại để Hắc Vô Thường ghi lại tội lỗi mà chiếu theo âm luật trừng phạt; sau đó có thể niệm phật hay trì chú cho thức ăn hư, bố thí cho các loại động vật ăn, gieo thêm thiện duyên với chúng, hoặc là bỏ xuống sông biển bố thí cho chúng sanh thủy tộc.”

Vì vậy trong Nhân Quả giàu nghèo này ta phải hết sức cẩn thận.

Có khi nghèo là do ta giúp nhầm người xấu chứ đừng tưởng ta cho người là ta được phước giàu sang. Vì nếu ta cho nhầm người xấu ta sẽ bị mắc quả báo nghèo.

Cho nên từ giờ cầm đồng tiền cho ai thì phải cân nhắc kỹ lưỡng, phải bảo đảm người đó dùng đồng tiền này chuẩn xác. Họ dùng để sống, để tu hoặc làm điều tốt thì ta cho, còn cầm đồng tiền đó mà để đi chơi điện tử, đi đánh bài, đi uống rượu là tuyệt đối không cho.

Nhân quả giàu nghèo
Nhân quả giàu nghèo

Lãng phí là tiêu tán âm đức

Anh Sơn là một thanh niên lên thành phố lớn làm ăn, phát triển sự nghiệp. Chỉ trong năm năm, anh ấy đã làm ăn rất khấm khá. Ngay khi công ty đang lên như diều gặp gió thì đột nhiên anh lại bị phá sản. Nhìn vào thói quen sinh hoạt hàng ngày của anh là có thể đoán được rằng anh ấy là người không có phúc.

Anh ấy không hiểu nhân quả báo ứng do lãng phí đồ ăn gây nên, và cũng không hiểu trân quý phúc báo là thứ gì. Cả nửa bát cơm ăn dở dẫu chưa ôi thiu anh cũng đổ hết đi mà không chút xót xa. Quần áo anh ấy giặt đi giặt lại bằng nước sạch tới cả chục lần. Nhiều người bạn biết rằng thói quen này của anh thật không tốt chút nào. Có người đã nhiều lần khuyên nhủ anh đừng nên lãng phí, nếu không sau này sẽ không kiếm được tiền nữa. Phúc một người mà mỏng thì rất khó kiếm được tiền. Anh ấy không hiểu những điều đó nên đáp lại rằng: “Không có tiền thì làm sao anh có thể lãng phí được!”. Anh ấy có lý lẽ riêng của mình.

Anh ấy mua một bộ vest đắt đỏ, mặc được một năm anh ấy không thích nữa bèn vứt vào thùng rác. Bạn anh hỏi: “Bộ vest đẹp thế này anh không mặc nữa, sao không cho người khác?”. Anh ấy nói rằng vứt đi thì tốt hơn, vứt bỏ đồ cũ tức là phủi đi vận rủi. Không thể nào hiểu được cách sống của anh ấy. Hai năm nay sự nghiệp của anh ấy xuống dốc không phanh, bởi vì anh ấy đang không ngừng làm tiêu giảm phúc báo của mình. Anh ấy thường tới tắm gội ở những trung tâm cao cấp, còn có cả các em út kề bên. Anh ấy cho rằng làm vậy là đang hưởng thụ cuộc sống. Anh ấy đang tiêu tán âm đức của mình mà còn tưởng mình rất giàu có. Quả là mê muội! Con người sống đến tuổi trung niên mà vẫn không biết tích phúc cho bản thân.

Vì sao trong chùa có những người tu hành chân chính khi ăn cơm không dám lãng phí dẫu chỉ là một hạt gạo. Sau khi ăn cơm xong, họ đều dùng giẻ lau sạch chiếc bát hoá duyên? Bởi vì họ nhận cúng dường của tín chủ mười phương, nên lãng phí một hạt gạo thì tội nghiệp chồng chất như núi. Hậu quả thật đáng sợ biết bao! Lẽ nào con người lãng phí ở nhà mình lại không phạm phải nhân quả hay sao? Kỳ thực họ cũng đều bị tiêu giảm phúc báo như nhau.

Nghiệp báo khi lãng phí
Nghiệp báo khi lãng phí

Lâu nay, khẩu hiệu “tiết kiệm là quốc sách” để xây dựng đất nước hình như đã bị lãng quên, hoặc có nhớ thì cũng không được thực hiện. Chúng ta không nên tuỳ tiện lãng phí bất kỳ thứ gì trong cuộc sống. Chúng ta phải lấy mình làm gương mà giáo dục thế hệ trẻ biết cách trân quý từng giọt nước, từng hạt gạo. Đây chính là đạo lý tích đức cho bản thân và những người thân yêu của mình.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng