Những bài học sâu sắc đến từ các sư thầy

truyện ngắn bài học từ các sư thầy

Theo bài học từ các sư thầy, cuộc sống vốn phức tạp, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên và bỏ xuống chuyện của chính mình. Mọi phiền não của con người thường xoay quanh 12 chữ: Buông không đành – Nghĩ không thông – Nhìn không thấu – Quên không được.

Có rất nhiều mối quan hệ chỉ cần can đảm buông tay là có thể tự giải thoát được cho mình, cho người, nhưng phần lớn chúng ta đều làm không được. Hay nói cách khác là ta không biết cách buông bỏ, lại tự nhận lấy tổn thương về mình.

 

bài học từ các sư thầy bên Bàn trà đẹp
Ba bài học từ các sư thầy về sự buông bỏ dành cho bạn.

 

Bài học từ các sư thầy số 1: Sự buông bỏ

Một thương gia đến tìm một nhà sư, ông hỏi: “Thưa thầy, nhiều khi con muốn buông bỏ hết vì quá mệt mỏi nhưng không được. Thầy có cách nào giúp con không?”.

Nhà sư đưa cho ông một cốc nước. Sau đó bảo ông cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay. Nước quá nóng làm ông thương gia bị phỏng. Ông buông tay làm vỡ cốc.

Lúc này nhà sư từ tốn nói: “Nếu con muốn buông bất cứ chuyện gì thì hãy buông ngay trước đó, chứ đừng để bị tai họa rồi mới buông thì đã trễ !”.

Vấn đề là, tại sao phải buông bỏ ngay từ đầu khi chưa biết chuyện sắp xảy ra tốt hay xấu?

Bài học từ các sư thầy số 2: Chàng trai và nhà sư

Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh hỏi: “Thưa thầy con muốn buông xuôi tất cả nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng“.

Nhà sư đưa anh ta một cái tách và bảo anh cầm. Sau đó ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong. Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay. Anh ta chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi. Sau đó anh ta và cảm nhận thấy rất ngon.

Lúc này nhà sư từ tốn nói: “Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!”.

Vấn đề là, tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp hơn?

Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên và bỏ xuống chuyện của chính mình. Có những thứ chỉ cần kiên trì, nhẫn nại là có thể hái được quả ngọt, nhưng có những việc vốn không có kết quả, càng dấn thân vào càng nhận lại thương đau, vậy thì buông tay là sự lựa chọn không sớm thì muộn.

Nhưng con người là loài cố chấp, có phải muốn buông là buông ngay được đâu, phải không?

Bài học từ các sư thầy số 3: Bài học từ nhà sư

Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi: “Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá”.

Nhà sư đưa cho cô gái một cốc nước và bảo cô cầm. Sau đó ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc.

Lúc này nhà sư từ tốn nói: “Đau rồi tự khắc sẽ buông!”

Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?

Buông bỏ để trở về chính mình!

 

Buông bỏ để trở về chính mình!
Bài học từ các sư thầy ngụ ý buông bỏ để trở về chính mình!

Bảo trò đi ăn trộm, sư thầy giúp họ ngộ ra 1 đạo lý nhiều người cả đời cũng chưa hiểu được

Ngày xửa ngày xưa, ở ngoại ô một thành phố lớn của Việt Nam có một ngôi chùa cũ kỹ. Từ khi còn nhỏ, các cậu bé muốn học về Đạo Phật đều tới sống trong ngôi chùa này. Và họ được vị sư trụ trì ở đây trực tiếp chỉ dạy.

Một hôm, nhà sư quyết định dạy cho những cậu học trò của mình một bài học. Cho nên liền bảo các cậu bé lại và nói: “Các trò yêu quý, như các trò thấy đấy, ta đã bắt đầu già đi và chậm chạp rồi. Ta không còn đủ sức duy trì hoạt động của ngôi chùa như trước nữa rồi”.

“Thế nhưng, ta lại chưa dạy cho các con cách kiếm tiền. Vì thế chỉ còn một cách duy nhất để giữ cho ngôi chùa này vẫn tiếp tục hoạt động mà thôi“.

Lúc này, những cậu bé ngây thơ bắt đầu mở to mắt. Họ hết sức lắng nghe lời sư trụ trì nói.

Thành phố lân cận có rất nhiều người giàu có. Trong ví họ có nhiều tiền hơn là họ cần, vì thế, ta muốn các trò tới đó, đi theo họ trên những con phố đông đúc, cho đến khi họ rẽ vào những con ngõ vắng vẻ.

Khi không có ai nhìn thấy, nhớ là chỉ khi không có ai nhìn thấy, các con phải ăn trộm ví của họ. Có vậy thì chúng ta mới có đủ tiền để giữ cho ngôi chùa này được tồn tại“.

Nhưng thưa thầy, thầy đã dạy chúng con việc lấy những thứ không thuộc về mình là sai trái cơ mà“, các cậu bé hỏi lại trong sự ngờ vực.

Đúng là ta đã nói thế, nếu không cần thiết mà đi ăn trộm thì là sai. Và nên nhớ, không được để cho bản thân mình bị nhìn thấy. Nếu có ai nhìn thì không được ăn trộm. Các trò đã hiểu chưa?”.

Các cậu bé nhìn nhau một cách đầy lo lắng. Phải chăng thầy của chúng đã bị mất trí ư? Vì chính người thầy luôn dạy chúng những điều đúng đắn giờ đây lại bảo chúng đi ăn trộm.

Băn khoăn về yêu cầu của vị sư trụ trì. Các cậu bé nấn ná mãi chưa dám rời đi.

Thế nhưng, ánh mắt của vị sư trụ trì ánh lên một sự kiên quyết mà chúng chưa từng nhìn thấy. Điều đó khiến chúng nao núng và buộc phải nghe lời. “Vâng, thưa thầy“, những cậu trò nhỏ vâng lệnh và lần lượt rời đi. Vị sư già cũng từ từ đứng dậy, nhìn theo bóng các trò.

Nhưng khi quay lại, ông nhìn thấy có một cậu bé vẫn đứng im lặng ở góc phòng. “Sao con không đi với những cậu bé kia?”, nhà sư cất lời hỏi. “Con không muốn cứu ngôi chùa của chúng ta hay sao?”.

Có chứ ạ, thưa thầy. Nhưng thầy nói chúng con phải ăn cắp khi không bị nhìn thấy. Mà con thì biết rằng chẳng có nơi nào trên trái đất này mà ta không bị nhìn thấy, vì con sẽ luôn nhìn thấy chính bản thân mình“, cậu bé nhỏ bạo dạn trả lời người thầy của mình.

Đúng thế!”, vị sư trụ trì vui mừng thốt lên. “Đó chính là đạo lý ta mong các con lĩnh hội được, nhưng thật đáng tiếc, chỉ có mình con là nhận ra. Hãy chạy theo các bạn con và bảo chúng quay về chùa trước khi chúng tự đưa mình vào rắc rối đi“.

Cậu bé mỉm cười khi nghe thầy nói rồi chạy đi và thấy các bạn mình vẫn đang lo lắng và nghi hoặc. Các cậu bé đứng tụ lại cách chùa một đoạn mà chưa biết nên làm thế nào. Cậu thuật lại lời của thầy và tất cả cùng quay trở lại.

Con người là công trình kỳ vĩ nhất của tạo hóa. Tuy 1 mà 2, tuy 2 mà 1. Cho dù chúng ta có làm gì đi nữa, sẽ luôn có một phần khác trong con người ta luôn yên lặng quan sát và đánh giá phần còn lại chúng ta làm sai.

Đúng hay sai? Tốt hay xấu? Thực ra thâm tâm của chúng ta đều biết cả. Chỉ là chúng ta không nói ra, chỉ là chúng ta bị chi phối bởi lòng tham và sự ích kỷ của bản thân. Nên chúng ta cố tình vờ như không biết mà thôi.

Có một sự thật là tiếng nói của công lý ấy sẽ luôn tồn tại, và khi chúng ta càng già đi, thì sẽ càng nghe rõ. Vì chính bản thân ta sẽ là người thầy cần mẫn và công tâm nhất.

 

Đàn chim được cho ăn
“…chẳng có nơi nào trên trái đất này mà ta không bị nhìn thấy…”. Những bài học từ các sư thầy khiến mọi người tỉnh thức.

 

Sư phụ dạy đồ đệ một bài học khiến mọi người tỉnh ngộ

Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc chúng ta đã xác định được con đường và mục tiêu của mình rồi. Nhưng ta lại  lưỡng lự một điều gì đó mà không bước đi. Phải chăng, chúng ta còn muốn dựa vào một điều gì đó nên vẫn còn ngần ngại. Câu chuyện của sư phụ dạy đồ đệ dưới đây là bài học đáng suy ngẫm.

Trước đây, ở trong ngôi chùa nọ có một vị hòa thượng trẻ. Sau một thời gian ở chùa anh ta muốn đi vân du bên ngoài nhưng vẫn chưa quyết tâm lên đường.

Một hôm, sư phụ hỏi vị hòa thượng trẻ: “Khi nào thì con lên đường?”.

Hòa thượng trẻ tuổi nói: “Thưa thầy! Cuối tuần sau, vì đường xá xa xôi nên con đã nhờ người làm cho mấy đôi giày cỏ, khi nào nhận hàng xong thì con sẽ lên đường”.

Sư phụ trầm mặc suy nghĩ một lát rồi nói: “Chi bằng thế này, để ta mời chúng tín quyên tặng cho con”.

Không biết vị sư phụ đã nói với bao nhiêu người. Nhưng ngày hôm sau có hơn chục người đã gửi giày cỏ đến chùa. Số giày ấy chất đầy một góc thiền phòng.

Sáng sớm ngày hôm sau, bỗng dưng lại có một người mang ô đến tặng cho hòa thượng trẻ tuổi. Hòa thượng ngạc nhiên hỏi: “Vì sao thí chủ lại tặng ô cho tôi?”.

Sư phụ của ngài nói rằng ngài sắp đi xa, trên đường sợ rằng sẽ gặp phải mưa lớn nên đã hỏi tôi có thể tặng cho ngài một chiếc ô hay không”. – người mang tặng ô trả lời.

Nhưng kì lạ thay hôm ấy không phải chỉ một người này đến tặng ô. Mà đến buổi tối, hòa thượng trẻ bỗng phát hiện ra trong phòng có đến 50 chiếc ô tất cả, chất đầy một góc phòng.

Sau buổi kinh tối, sư phụ đi vào phòng và hỏi hòa thượng trẻ: “Giày cỏ và ô như vậy liệu đã đủ chưa?”.

Hòa thượng trẻ liền đưa tay chỉ vào đống ô và giày cỏ trong góc phòng rồi nói: “Thưa thầy, đủ rồi ạ! Nhưng mà quá nhiều, con không thể mang theo hết được! Phải làm sao bây giờ?”.

Sư phụ nói: “Mưa gió vốn bất ngờ, ai mà biết được con sẽ đi biết bao nhiêu đường, gặp bao nhiêu trận mưa rào? Ngộ nhỡ giày cỏ hỏng, ô thì lại mất thì biết phải làm sao?”.

Trầm ngâm một lát, sư phụ lại nói: “Con còn có thể gặp không ít dòng suối, nên ngày mai ta sẽ thỉnh cầu chúng tín quyên tặng một chiếc thuyền. Con hãy mang nó theo cùng luôn đi…”.

Hòa thượng trẻ tuổi lúc này đã hiểu ra dụng ý của sư phụ nên vội vã quỳ sụp xuống và nói: “Đệ tử bây giờ sẽ đi ngay! Cũng không mang theo gì cả!”.

Khi làm một việc gì, điều quan trọng không phải là ngoại vật mang theo bên mình có đầy đủ hay không. Mà cái tất yếu và quan trọng nhất là bản thân có đủ quyết tâm hay không! Một khi đã có quyết tâm và vạch được ra mục tiêu rồi thì tất cả đối với ta đều không là vấn đề. Hãy mang theo ý chí, quyết tâm mà lên đường là đủ rồi!

Mục tiêu là ở nơi xa. Còn con đường là ở ngay dưới chân mình! Mỗi một bước chân ta đi đều là một chút thu hoạch. Mang theo trái tim, ý chí lên đường, thì hết thảy ngoại vật tự nhiên sẽ đủ!

Trong cuộc đời cũng vậy. Một khi ta đã xác định được mục tiêu của đời mình. Hãy tự tin mang theo ý chí quyết tâm và bước đi bằng chính đôi chân của mình. Đừng mãi chờ đợi và phụ thuộc vào những yếu tố bên ngoài mà để lỡ mất mà hối tiếc.

 

Bài học từ các sư thầy về sự buông bỏ
Bài học từ các sư thầy dạy chúng ta những chân lý ở đời.

 

Mang đá đi bán, một lời dặn của sư thầy giúp tiểu hòa thượng có được thứ quý giá nhất đời

Ngày xưa, trong ngôi chùa nọ, có một lão hòa thượng nổi tiếng là người đức hạnh và trí tuệ. Một hôm, có một tiểu hòa thượng chạy đến hỏi thầy: “Thầy ơi, trong cuộc đời chúng ta, điều gì quý giá nhất ạ?”.

Sư thầy trả lời: “Con ra vườn sau mang một khối đá nhỏ ra chợ bán. Nếu có người hỏi giá, con đừng nói gì, chỉ giơ hai ngón tay ra thôi. Nếu họ vẫn tiếp tục trả giá, hãy nói con không bán, ôm đá về, rồi ta sẽ nói cho con biết trong đời người điều gì quý giá nhất“.

Sáng ngày hôm sau, theo lời dặn của thầy tiểu hòa thượng ôm đá ra chợ bán. Khu chợ rất đông người qua lại, ai cũng hiếu kỳ trước khối đá được rao bán. Một phụ nữ tiến lại hỏi: “Khối đá này bán bao nhiêu tiền?”.

Tiểu hòa thượng liền giơ hai ngón tay lên. Người phụ nữ nói: “2.000 đồng à?”. Thế nhưng tiểu hòa thượng lắc đầu.

– “Vậy có phải 20.000 đồng không. Được, tôi đang muốn mua về để nén dưa muối”.

Tiểu hòa thượng nghe nói vậy. Trong đầu không khỏi thảng thốt nhưng mặc nhiên không thể hiện ra: “Trời ơi, khối đá không đáng một xu mà bán được 20.000 đồng, trên núi chỗ mình ở có cả đống!”. Thế nhưng nhớ lời thầy dặn. Tiểu hòa thượng vẫn không bán mà hớn hở về khoe thầy.

Thầy ơi, hôm nay có một phụ nữ trả khối đá của con 20.000 đồng. Thầy ơi, giờ thầy đã có thể nói cho con biết trong đời người điều gì quý giá nhất chưa ạ?”.

Đừng có nóng vội. Sáng mai con hãy mang khối đá này đến viện bảo tàng. Nếu có người hỏi giá, con cứ giơ hai ngón tay lên. Nếu họ mặc cả, con đừng bán mà đi về đây, chúng ta nói chuyện tiếp”.

Sáng ngày hôm sau, theo lời dặn của thầy tiểu hòa thượng đến bên ngoài viện bảo tàng. Có một nhóm người hiếu kỳ vây quanh chú tiểu, rỉ tai nhau: “Một khối đá bình thường thế này, có giá trị gì mà để vào bảo tàng nhỉ?”. “Một khi đặt nó trong bảo tàng, nhất định nó phải có giá trị, chỉ là chúng ta chưa biết mà thôi“.

Khi đó, có một người trong đám đông tiến lên, hỏi: “Tiểu hòa thượng, cậu bán khối đá này bao nhiêu tiền?” Không nói không rằng, chú tiểu giơ hai ngón tay ra. Người kia nói: “20.000 đồng phải không?”

Tiểu hòa thượng lắc đầu. Người kia lại nói: “20.000 đồng thì 20.000 đồng, chúng tôi cũng đang muốn dùng đến khối đá để điêu khắc một pho tượng“.

Nghe thấy vậy, tiểu hòa thượng bất ngờ lùi một bước. Vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Thế nhưng chú tiểu vẫn nghe lời thầy không bán mà mang đá về chùa.

Gặp lão hòa thượng, chú nói ngay: “Thầy ơi, hôm nay có người trả con 20.000 đồng để mua khối đá này. Hôm nay, thầy nhất định phải trả lời câu hỏi của con hôm trước.”

Sư thầy cười lớn, nói: “Mai con mang khối đá đến cửa hàng đồ cổ một chuyến và làm như những lần trước. Lần này, ta nhất định sẽ trả lời cho con trong đời người điều gì quý giá nhất.”

Tiểu hòa thượng vẫn băn khoăn về câu hỏi mà sư thầy chưa cho lời giải đáp. Sáng ngày thứ ba, mặt trời vừa mọc, tiểu hòa thượng đã ôm đá xuống núi, đến thẳng cửa hàng đồ cổ.

Vẫn như những lần trước,có rất nhiều người vây quanh, bàn tán xôn xao. “Đây là đá gì vậy nhỉ, đào được ở đâu, có từ thời đại nào, có thể dùng được vào việc gì…?”. Và sau cùng, cũng có người bước ra hỏi: “Tiểu hòa thượng, khối đá này bán bao nhiêu tiền?”.

Chú tiểu từ từ giơ hai ngón tay lên, không nói một lời. – “200.000 đồng ư?”.

Chú tiểu quá kinh ngạc, “a” lên một tiếng thật to. Vị khách kia cho rằng mình trả giá thấp quá, liền vội sửa lời: “Không không không, tôi nói nhầm, tôi trả cho chú 2.000.000 đồng!”.

Tiểu hòa thượng nghe đến đây, thực sự không còn biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng theo lời thầy dặn, chú không bán mà ôm đá chạy như bay về chùa. Vừa hỏi sư phụ vừa thở không ra hơi:

Thầy ơi, chúng ta sắp giàu to rồi. Hôm nay có người trả khối đá này 2.000.000 đồng! Bây giờ, thầy nói cho con biết trên đời này điều gì đáng quý nhất đi”.

Lão hòa thượng xoa xoa đầu đệ tử nhỏ, giọng nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương: “Con ạ, thứ giá trị nhất trong đời người giống như khối đá này vậy. Nếu con để mình ở chợ, con chỉ đáng 20.000 đồng. Nếu con đặt mình trong bảo tàng, con sẽ đáng giá 200.000 đồng.

Nếu con đặt mình trong tiệm đồ cổ, con đáng giá 2.000.000 đồng. Ở mỗi nơi khác nhau, giá trị cũng sẽ khác nhau, giá trị của đời người vì thế mà có sự khác biệt!”.

 

Tổng hợp bài học từ các sư thầy sâu sắc khiến ta tỉnh ngộ
Tổng hợp bài học từ các sư thầy sâu sắc khiến ta tỉnh ngộ

 

Đọc xong câu chuyện, liệu mỗi người chúng ta đã phần nào tìm ra câu trả lời cho câu hỏi của chú tiểu? Phải chăng điều quý giá nhất trong đời người đó là việc chúng ta có thể tự ý thức được giá trị của chính mình trong cuộc sống?

Và câu chuyện này liệu có gợi mở. Điều đó giúp chúng ta suy nghĩ về cuộc đời của chính bản thân mình? Chúng ta sẽ “bán đấu giá” chính mình ở một cuộc bán đấu giá như thế nào, ở chợ rau, bảo tàng hay tiệm đồ cổ? Chúng ta sẽ tìm cho bản thân một nơi như thế nào để tồn tại và chứng minh bản thân?

Đừng bao giờ sợ người khác nhìn mình như thế nào. Điều quan trọng nhất là bản thân mình nhìn nhận mình ra sao.

Giá trị của tôi, bạn và tất cả chúng ta không thể dựa trên việc người khác phán xét mình ra sao. Chỉ cần chúng ta tự ý thức được giá trị của mình. Bạn sẽ luôn cảm thấy cuộc đời của mình ý nghĩa.

Ai nói bạn không có giá trị? Trừ khi bạn coi mình là hòn đá và tự vùi mình trong bùn lầy. Không một ai khác có thể đưa ra bất cứ định nghĩa nào về cuộc đời bạn.

Hãy đặt mình vào một nơi xứng đáng. Có thể tỏa sáng hay không là do chúng ta lựa chọn, giống như cùng một viên đá, khi được bán ngoài chợ và bán ở tiệm đồ cổ, giá trị của nó hoàn toàn khác nhau.

Bài học từ các sư thầy: Bạn chọn con đường nào, nó sẽ quyết định cuộc đời của bạn theo hướng đó. Vì thế, điều quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người là chúng ta có thể nắm giữ được số mệnh. Và tự bản thân hãy quyết định được giá trị của chính mình. 

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng