Phía sau cái “khó” của thầy

Tình thầy trò

Năm lớp 12, môn toán lớp tôi được thầy Tổ trưởng bộ môn Toán đảm nhận giảng dạy. Thầy rất khó tính, rất gay gắt với học sinh. Nhưng đến khi tốt nghiệp ra trường, tôi mới thấu hiểu bài học phía sau những cái “khó” của thầy.

 

kỷ niệm sân trường mùa thu
Thầy khó, chỉ là vì muốn chuẩn bị cho học sinh của mình chiếc áo giáp cứng cáp nhất.

Người thầy hà khắc

Thầy tôi nổi tiếng là một trong những “nhân vật đáng gờm” trong trường cấp ba của tôi. Học sinh trường tôi đứa nào cũng sợ học tiết dạy của thầy. Và lớp chúng tôi cũng không ngoại lệ.

Nỗi “ám ảnh” của đời học sinh

Khi danh sách phân công giáo viên được công bố, run rủi thế nào thầy lại được phân công dạy Toán cho lớp tôi. Năm ấy lại là năm cuối cấp, chuẩn bị thi Đại Học, lại gặp trúng giáo viên khó tính nên đám bạn tôi ai cũng than ngắn thở dài:

– Thôi chết mất, tao dốt Toán nữa, sẽ bị thầy ấy “đì” cho coi.

– Vậy là năm nay tao không còn cơ hội lấy trên 8 phẩy điểm trung bình môn Toán nữa rồi.

– Nói gì đến điểm trung bình, tao còn sợ không qua nổi kỳ thi cuối kì đây…

Cả lớp được một phen ồn ào nhốn nháo. Ngay tiết học đầu tiên nhận lớp, thầy đã tạo một ấn tượng “khó phai” cho lớp tôi khi thẳng thừng mời một bạn ra khỏi lớp vì nói chuyện riêng trong lúc thầy giảng.

Hai quy tắc bất di bất dịch của thầy

Thầy buộc học sinh phải lau sạch bảng của tiết học trước, trước khi thầy bước vào lớp bắt đầu tiết của mình. Nếu bảng chưa lau hoặc lau không sạch, đồng nghĩa với việc tiết đó thầy sẽ không giảng bài nữa!

Tuy nhiên, trong tiết học, thầy không để tổ trực nhật lên lau bảng hộ mình, mà sẽ tự lau. Thậm chí có hôm thầy còn hướng dẫn cách giặt khăn ướt rồi lau như thế nào mới thật sự sạch. “Sạch” ở đây – theo lời thầy nói – là phải sạch bóng. Không dính bụi phấn, không có những vệt phấn thừa còn sót lại.

Thầy cũng quy định, nếu có bài tập nào không biết cách giải thế nào cho đúng, thì phải viết cách giải theo cách hiểu của mình lên bảng trước. Tất nhiên là phải thực hiện điều này trước khi thầy bước vào lớp. Nếu vào lớp mà không thấy trên bảng có đề bài và bài giải nào, thầy sẽ mặc định cả lớp đều hiểu rõ và đã biết cách giải. Và sẽ không hướng dẫn nữa.

Ban đầu, lớp tôi vì sợ lỡ giải sai sẽ bị thầy la nên chẳng đứa nào dám lên bảng. Xui xẻo thế nào, thi cuối kỳ gặp trúng ngay đề bài tương tự. Đa số lớp tôi đều giải sai. Dẫn đến hơn 90% các bạn trong lớp bị tụt điểm trung bình Toán cả kỳ. Sang học kỳ sau mọi người rút kinh nghiệm, đều rỉ tai nhau rằng: “Thà bị thầy đánh, bị thầy la cũng còn hơn là bị điểm thấp…”.

 

Hình ảnh sân trường xưa
“Thà bị thầy đánh, bị thầy la cũng còn hơn là bị điểm thấp…”

Thầy “khó tính” một cách kỳ lạ

Nhắc tới bị đánh, là vì mỗi lần thầy gọi ai lên bảng mà không thuộc công thức, trình bày bài không đúng ý thầy, hoặc chỉ là thiếu vài chữ dẫn chứng cho giả thiết đặt ra trong bài, thầy sẽ vỗ một cái thật mạnh vào vai. Rồi bắt sửa lại đến khi đúng mới thôi.

Tôi cũng là một trong những “nạn nhân” từng hứng cú cốc đầu đau điếng từ thầy. Khi ấy tôi đang chăm chú giải một đề toán khá hóc búa. Vì đã chuẩn bị ở nhà trước nên tôi tự tin bài giải của mình vô cùng hoàn hảo. Tôi tự tin thầy sẽ không thể bắt bẻ được tôi. Thậm chí còn tưởng tượng sẽ được thầy khen vì giải đúng một đề bài khó như vậy. Nhưng hiện thực lại trái ngược so với mong đợi của tôi.

Thầy bảo tôi nhìn kỹ bài lại một lần nữa. Tôi nhìn xong vẫn quả quyết rằng không hề có bất kỳ sai sót. Thầy liền cốc đầu tôi một cái thật đau, rồi mới chỉ ra điểm thiếu sót của tôi. Chỉ là thiếu 4 chữ chú thích: “Giả thiết có sẵn”.

Lúc đó tôi cảm thấy khá bất mãn. Vì thực ra 4 chữ ấy không phải vì tôi quên, mà chỉ vì thấy nó không quá cần thiết nên tôi mới không thèm ghi vào. Ai ngờ sẽ thành lý do để thầy bắt bẻ chứ!

Phía sau cái “khó” của thầy

Tôi đã ôm cái suy nghĩ ấy cho đến ngày thi cuối học kỳ 2. Theo thói quen tôi cũng không ghi câu chú thích kia. Đến lúc phát hiện giáo viên khác chấm bài đã trừ điểm vì thiếu câu đó, tôi mới hiểu.

Hóa ra không phải thầy khó tính nên cố ý bắt bẻ, mà là thầy muốn tôi cẩn thận để không bị trừ điểm oan.

Chịu sự hà khắc của thầy một năm trời, rồi kỳ thi Đại Học cũng đến. Đáng mừng thay, tỷ lệ đậu Đại Học – Cao Đẳng của lớp tôi cao hơn so với mặt bằng chung của toàn khối 12 năm ấy. Dù rằng sức học của lớp vốn dĩ cũng chỉ xếp hàng trung bình – khá mà thôi.

Đến tận lúc này, từng đứa trong lớp mới nhận ra đằng sau sự hà khắc thầy dành cho chúng tôi suốt thời gian qua. Cái thầy đã dạy cho chúng tôi, không chỉ là những bài học trong từng đề toán, mà còn là bài học trên đường đời.

 

Phía sau cái “khó” của thầy
Phía sau cái “khó” của thầy là thầy muốn tôi cẩn thận để không bị trừ điểm oan.

Bị đánh đòn đau mới nhớ lâu

Mời học sinh ra khỏi lớp học vì vi phạm nội quy là để dạy cho chúng tôi biết tôn trọng người khác. Biết lắng nghe người khác khi họ đang trình bày vấn đề của mình.

Buộc học sinh phải lau sạch bảng, hướng dẫn cách lau thế nào mới thực sự sạch. Là để dạy cho chúng tôi biết làm việc gì cũng phải toàn tâm toàn ý, cẩn thận kỹ lưỡng. Cho dù là việc cỏn con cũng không được phép qua loa.

Bài tập không biết làm phải lên bảng giải trước rồi thầy mới sửa, là để dạy cho chúng tôi tính chủ động. Là “muốn biết phải hỏi”, chứ không nên thụ động. Không nên im lặng ngồi đợi người khác cầm tay chỉ việc cho.

Giải bài sai, trình bày bài không chặt chẽ, trình bày thiếu sót… rồi bị thầy đánh thầy la, là để chúng tôi nhớ mãi cái lỗi sai ấy. Nhớ thật lâu để sau này đừng tiếp tục lặp lại lỗi sai ấy nữa. Chính vì lớp chúng tôi dần dần theo thời gian đều đã quen với cường độ đó. Nên những lỗi sai lặt vặt không còn mắc phải nữa. Bài thi Đại Học cũng nhờ đó mà không bị trừ điểm không đáng.

 

Phía sau cái “khó” của thầy
Phía sau cái “khó” của thầy là sự bao dung và trách nhiệm của kẻ “trồng người”.

Thấm! Cuộc đời còn khó hơn thầy gấp trăm lần

Mai này đi làm rồi, tôi càng thấm thía hơn những điều thầy muốn truyền đạt cho chúng tôi. Làm bất cứ việc gì cũng phải để tâm vào nó. Phải tỉ mỉ chăm chút từng chi tiết để người ta không có cơ hội bắt lỗi mình. Làm việc sao cho thật chuyên nghiệp để người ta nể phục mình.

Vào đời rồi, bị xã hội vùi dập rồi, mới thấu hiểu cái “khó” của thầy ngày xưa nào có là gì đâu. Bởi sự dạy dỗ của cuộc sống còn khắc nghiệt hơn gấp bội so với sự dạy dỗ của thầy cô nơi trường lớp. Thầy khó, chỉ là vì muốn chuẩn bị cho học sinh của mình chiếc áo giáp cứng cáp nhất. Làm hành trang đưa chúng chiến đấu trên trường đời mà thôi.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng