Quy luật luân hồi qua những câu chuyện về luật nhân quả

Quy luật luân hồi

Trong cuộc đời này hầu như mọi thứ diễn ra đều là nhân quả báo ứng của những việc chúng ta làm từ trước hay từ nhiều kiếp luân hồi trước. Quy luật luân hồi qua những câu chuyện nhân quả dưới đây sẽ giúp chúng ta hiểu hơn về nó.

Người mẹ đầu thai để đòi nợ

Có một câu chuyện nhân quả báo ứng xảy ra trong một gia đình nọ sống ở tỉnh Sơn Đông được lưu truyền rộng rãi tại địa phương như thế này xin kể để mọi người cũng đọc và suy ngẫm.

Có đôi vợ chồng nọ nuôi một chú chó nhỏ. Lucy lớn lên vô cùng đáng yêu với bộ lông trắng mượt kiêu hãnh nên được chủ nhân hết mực cưng chiều. Mỗi ngày họ đều cho nó uống sữa bò, ăn thịt chân giò hun khói, tắm rửa, chỗ ngủ thì vô cùng êm ái thơm tho. Khách đến chơi nhìn thấy Lucy như vậy đều bảo nó thật là có phúc.

Nhưng một ngày kia chú chó nhỏ đột nhiên lăn ra chết bất ngờ. Cả nhà nọ đều khóc thương, mãi cho đến vài tháng sau đôi vợ chồng trẻ vẫn không hết buồn rầu. Hàng xóm thấy thế đều không hiểu được phải thốt lên rằng : “Chẳng phải nó chỉ là một con chó thôi sao, có cần phải khổ sở đến như thế? Lúc mẹ họ chết tôi cũng không thấy họ rơi nhiều nước mắt đến như vậy!”.

Một trưa nọ, khi người chồng buồn bã vì nhớ Lucy mà thiếp đi thì thấy mẹ anh hiện về nói với anh rằng: “Lúc mẹ sắp qua đời, hai con quá bận rộn làm ăn mà không chăm sóc mẹ. Kết quả là đã để mẹ phải lẻ loi trơ trọi một mình trong góc nhà. Thậm chí lúc mẹ qua đời hai con cũng không về bên cạnh mẹ lần cuối. Sau khi mẹ ra đi, các con cũng không hề thương xót mà rơi nhiều nước mắt. Là con nhưng các con đã không làm tròn bổn phận của mình. Lucy chính là mẹ chuyển sinh đến để đòi món nợ này. Các con nghĩ lại sẽ thấy thời gian các con chăm sóc Lucy chính bằng với thời gian các con bỏ mặc mẹ bị bệnh đấy. Duyên hết rồi, nợ cũng đã trả xong, mẹ phải đi đây!”. Sau khi nói xong, mẹ anh liền rời đi.

Câu chuyện luật nhân quả: Quy luật luân hồi
Câu chuyện luật nhân quả: Quy luật luân hồi.

Kết: Người chồng nằm mơ hiểu ra quy luật luân hồi

Giật mình tỉnh lại, người chồng thất thần, ướt đẫm mồ hôi. Anh ngẫm lại thời gian đem Lucy về nuôi đúng hai năm, cũng chính là hai năm vợ chồng anh lao vào làm ăn mà quên mất bổn phận làm con, bỏ mặc mẹ lẻ loi ốm đau bệnh tật ở góc phòng. Khi về nhà cũng vì quá mệt mỏi nên hiếm lời hỏi thăm. Lúc bà mất hai vợ chồng vì bận bịu cũng không túc trực bên cạnh. Sau khi bà ra đi, bản thân anh cũng không quá buồn rầu mà nhanh chóng quên đi rồi tiếp tục lao vào kiếm tiền.

Khi được nghe chồng kể lại, người vợ rơi nước mắt nhìn lên bàn thờ mẹ chồng mà rằng: “Hóa ra thiếu nợ người khác cái gì đều phải hoàn trả. Người xưa nói thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo quả là không sai, chúng ta đã quá có lỗi với mẹ rồi”.

Lên non mới biết non cao, nuôi con mới biết công lao mẫu từ.

Mẹ là người mang nặng đẻ đau mới nên hình hài chúng ta hôm nay. Vì con mà mẹ chịu biết bao vất vả cực nhọc, thức đêm hôm chăm sóc cho ta từng miếng ăn giấc ngủ hay đau ốm lúc trái gió trở trời, vì con mà mẹ đã hy sinh cả cuộc đời. Phận làm con chúng ta đã nợ công đức ấy biết bao nhiêu. Người chồng trên chỉ vì quá lo làm ăn mà quên mất rằng, dù anh có kiếm ra nhiều tiền để phụng dưỡng bà đi nữa thì sự thật anh vẫn nợ mẹ sự quan tâm, tình cảm mà cả đời bà đã dành cho anh.

Câu chuyện về Thiền Sư Chí Công

Câu chuyện 1: “Thật cổ quái! Cháu cưới bà nội”.

Thuở xưa vào triều đại nhà Lương ở Trung Hoa có Thiền sư Chí Công là một bậc Đại đức cao tăng. Không sử sách nào ghi lại song thân của Thiền sư là ai. Người ta thường kể với nhau rằng: Một hôm nọ, có người phụ nữ nghe tiếng khóc của một hài nhi trên cành cây cao. Cô ta trèo lên, thấy một hài nhi nằm trong tổ chim ưng, bèn đem hài nhi về nuôi.

Tuy thân thể hài nhi này hoàn toàn giống như người nhưng những móng tay, móng chân giống như móng chim ưng. Khi trưởng thành, xuất gia tu đạo, chứng được ngũ nhãn lục thông.

Không biết cha mẹ Ngài là ai, chỉ biết Ngài sinh trong tổ chim ưng nên mọi người đều phỏng đoán Ngài được sinh ra từ trứng chim ưng vậy.

Thời ấy, vua Lương Vũ Đế cũng như mọi người đều rất kính trọng và tin phục các Thiền sư. Bất luận khi họ gặp những sự kịên gì trong đời sống, như sinh con, cha mẹ qua đời, cưới hỏi… họ đều cung thỉnh các Thiền sư đến để tụng kinh chú nguyện.

Một hôm, có một gia đình giàu có thỉnh Thiền sư đến tụng kinh chú nguyện nhân dịp đám cưới người con gái của họ, đồng thời thỉnh Thiền sư ban cho vài lời chúc mừng để mong rằng trong tương lai, việc hôn nhân đều được tốt lành như ý. Thiền sư Chí Công đến nhà ấy, khi nhìn thấy cô dâu chú rể, Ngài liền nói:

Thật cổ quái, thật cổ quái! Cháu cưới bà nội.”

Có nghĩa là xưa nay chưa từng có một việc như vậy. Đây không phải là chuyện xưa nay thường xảy ra. Thật kỳ lạ khi nhìn một đứa cháu cưới bà nội mình làm vợ.

Trên thế gian này, nếu không thông đạt những nhân duyên trong thời quá khứ thì không thể nào lý giải được những mối quan hệ cha con, mẹ con, vợ chồng, anh em, bè bạn… của nhau.

Vì mọi người đều có thể là chồng hoặc vợ của nhau trong đời trước. Một người có thể là cha hoặc là con của nhau trong nhiều đời trước. Hoặc một người đều là mẹ và con gái của nhau trong đời trước.

Ông nội của quí vị trong đời trước lại kết hôn với cháu gái của quí vị trong đời này. Hoặc là bà ngoại đời trước lại tái sinh làm con gái của quí vị. Tất cả mọi việc đều có thể xảy ra, và đều chịu sự biến hóa khôn lường.

Trong nhà này, chuyện cháu cưới bà nội là do trước kia, khi bà nội sắp mất, bà trăn trối lại với toàn gia quyến: “Con trai ta vừa mới cưới vợ và đã có con nối dòng. Con gái ta cũng đã có chồng, ta không còn bận tâm gì nữa”. Bà ta hoàn toàn thỏa mãn và đã gạt mọi sự bận tâm qua một bên, ngoại trừ một điều: “Còn đứa cháu nội, tương lai rồi sẽ ra sao? Ai sẽ chăm sóc nó? Liệu người vợ của nó có đảm đang hay không? Ta không thể nào không lo cho nó được!”

Bà nắm tay đứa cháu nội và qua đời. Người ta bảo rằng nếu mọi việc đều toại nguyện, lúc lâm chung có được tâm trạng thơ thới thì người chết sẽ nhắm mắt. Còn nếu không, thì người chết không nhắm mắt được. Bà lão nói: “Bà rất lo lắng cho cháu, bà chết không nhắm mắt được”. Nói xong, bà ra đi mà mắt vẫn mở.

Thần thức của bà vẫn còn lo âu. Khi đến gặp Diêm vương, bà ta than khóc, thưa rằng:

–“ Tôi còn đứa cháu nội, không ai chăm sóc nó.”

Diêm vương đáp:

–“ Được rồi, bà hãy trở lại dương gian chăm sóc cho nó.”

Nói xong, bà ta được đầu thai trở lại trong cõi trần. Khi đến tuổi thành hôn, bà ta lấy người cháu nội trước đây của bà ta. Vì vậy nên nói cháu lấy bà nội. Quí vị thấy có phải là cổ quái thật không?

Chỉ vì một niệm ái luyến không buông xả được mà tạo nên biết bao duyên nghiệp buộc ràng về sau. Bà ta chỉ vì bận tâm vì đứa cháu, mà về sau phải làm vợ cho nó.

Quí vị thử nghĩ lại xem, đây chẳng phải là chuyện cổ quái hay sao?

Quí vị sẽ hỏi: “Làm sao mà Thiền sư Chí Công biết được điều ấy?” Thiền sư biết được là vì Ngài đã đạt được ngũ nhãn và lục thông. Nên chỉ cần nhìn qua, là Ngài liền biết được ngay kiếp trước của cô dâu vốn là bà nội của chú rể.

Chỉ vì bà nội đã khởi một niệm ái luyến sai lầm nên nay phải đầu thai trở lại làm người, và làm vợ của đứa cháu nội mình. Một niệm lành còn như thế huống gì là niệm ác, hoặc khởi trùng trùng niệm ác thì luân hồi trong tam đồ lục đạo biết bao giờ dứt, biết bao giờ mới mong ra khỏi.

quy luật luân hồi hình 3
Quy luật luân hồi càng nghiệm càng thương xót.

Câu chuyện 2: Oán nghiệp xoay vần vay trả, nỗi khổ chất chồng

Thiền sư lại nhìn trong số khách đến dự đám cưới, có một bé gái đang ăn thịt, Ngài nói: “Con gái ăn thịt mẹ”.

Vì miếng thịt mà em bé đang ăn là thịt dê, con dê này vốn là mẹ của em bé đầu thai lại. Kiếp trước bà ta đã tạo nghiệp ác quá lớn nên đã phải đọa làm dê. Nay lại bị chính con mình ăn thịt. Vòng oán nghiệp khởi dậy do vô minh của chúng sinh không lời nào kể hết được. Chư Bồ Tát thương xót, phát tâm cứu độ chúng sinh là do điểm này.

Khi Thiền sư nhìn các nhạc công, thấy có vị đang đánh trống. Ngài nói: “Con trai đang đánh bố”.

Vì cái trống ấy bịt bằng da lừa. Con lừa này chính là cha của anh nhạc công đầu thai vào. Con lừa này bị giết thịt, lấy da làm mặt trống. Thật là đau thương cho kiếp luân hồi.

Ngài nhình quanh đám cưới, nói tiếp: “Heo dê ngồi ở trên”.

Ngài thấy có vô số loài heo, cừu, dê, gà được đầu thai trở lại làm người, nay họ đều là bà con thân quyến của nhau nên cũng đến dự đám cưới này.

Nhìn trong bếp, Ngài nói: “Lục thân bị nấu trong nồi”.

Chính là cha mẹ, anh em, bà con, bè bạn do kiếp trước đã sát sinh heo, gà quá nhiều để ăn, nay lại bị đọa làm heo, dê, gà trở lại; rồi bị giết thịt, bỏ vào nồi chiên nấu trở lại.

Ngài nói tiếp: “Mọi người đều vui vẻ chúc mừng nhau”.

Mọi người đến dự đám cưới đều rất vui vẻ mà chúc tụng nhau. Ngài tự than với mình rằng:

Trông thấy cảnh ấy mà lòng đau xót, ta biết đó chính là những oán nghiệp xoay vần vay trả, tạo nên nỗi khổ chất chồng”.

Kết: Nhân nào quả nấy, quy luật luân hồi không chừa một ai

Thiền sư Chí Công biết rõ nhân quả khi nhìn vào gia đình này. Làm sao chúng ta có thể hiểu được hết chuỗi nhân quả của từng gia đình với trùng trùng khác biệt nhau ra sao. Cho nên những người tu đạo phải rất cẩn trọng trong khi tu nhân Vì khi nhân duyên chín mùi sẽ gặt lấy quả tương ứng với nhân đã gieo. Tại sao người lại trở lại làm người? Là để trả nợ, trả những món nợ nhân quả ở thế gian. Nếu quí vị không tìm cách trả món nợ này thì nợ nần vẫn tiếp tục, như món nợ đã vay của ngân hàng vậy.

Quy luật luân hồi gieo nhân quả hình 2
Quy luật luân hồi, oan oan tương báo, bao giờ mới dứt?

Chuyện con dê và thầy tế

Hàng ngàn năm trước, có một ngôi làng ở vùng cao nguyên theo truyền thống năm nào cũng thực hiện nghi lễ hiến tế. Mỗi khi thực hiện nghi lễ này, dân làng đều tụ tập đông đủ và chờ thấy tế khấn vái Thần linh trước khi hiến tế một con dê cho Thần.

Lần đó là một thầy tế mới hành nghề. Ông chuẩn bị hiến tế con dê cho Thần. Tuy nhiên ông rất ngạc nhiên vì con dê tỏ vẻ vui mừng thay vì sợ hãi.

Ông bèn hỏi vì sao trông nó lại vui vẻ như vậy, con dê đáp: “Tôi đã bị giết 499 lần rồi. Sau lần này nữa là tròn 500 lần, tôi có thể được tái sinh làm người, bởi vậy mà tôi thấy hạnh phúc”.

Rồi con dê tiếp lời: “Thầy tế không hỏi vì sao tôi lại phải chịu kiếp dê và bị giết nhiều lần như vậy sao?”.

Thầy tế bèn nhắc lại câu hỏi con dê vừa gợi ý.

Con dê khi ấy mới bắt đầu thổn thức và trả lời: “Tôi từng là thầy tế, từ lâu lắm rồi. Và tôi đã giết chết 500 con dê”. Nó nói rằng sau lần này nữa, nó sẽ được chuyển sinh làm người, còn thầy tế sẽ đầu thai làm dê và trả mối nợ sát sinh mà ông đã làm.

Kết: Buông đúng lúc, tạo phước muôn đời

Thầy tế nghe xong thầm cảm ơn con dê vì đã tiết lộ thiên cơ quan trọng đến vậy. Ông bèn thuyết phục người dân không sát sinh mà thay vào đó trả tự do cho con dê. Họ vẫn làm lễ tế Thần linh, nhưng không sát sinh. Kể từ đó người dân ở cao nguyên Tây Tạng dừng giết động vật để tế Thần.

Còn con dê không chịu họa sát thân để tế Thần, nó sống tiếp cho đến khi chết vì già và chuyển sinh thành người. Thầy tế cũng tránh tạo nghiệp nặng để sau đó chuyển sinh thành súc vật mà chịu họa sát sinh.

Câu chuyện trên cho chúng ta thấy luật nhân quả trong luân hồi luôn nghiêm minh và công bằng. Người nào phạm nghiệp sát sinh, kiếp sau ắt sẽ phải đầu thai làm súc vật để bị giết bất cứ lúc nào. Tuy nhiên nếu sớm ngộ được điều này mà dừng lại đúng lúc, thì nghiệp sẽ giảm bớt đi nhiều mà đỡ khổ về sau.

Tôi suýt chút nữa đã đầu thai thành vật nuôi

Đây là câu chuyện của một người đàn ông tên La. Giữa trưa hôm ấy, ông La hốt hoảng chạy đến nói với người bạn thân của ông rằng: “Ôi trời ơi, suýt chút nữa tôi đã biến thành cẩu cẩu rồi!”. Người bạn vội hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ông La kể lại: Khi đang nằm hóng mát trên chiếc chõng tre trước cửa nhà, ông bỗng mơ thấy một cỗ xe ngựa chạy đến trước mặt. Trên xe có vài thiếu nữ mặc áo hoa đang cười nói nô đùa rất náo nhiệt. Ông liền nhảy lên xe, trong khi chiếc xe vẫn chạy về phía cổng thành. Thế rồi, trên xe xảy ra cuộc ẩu đả, ngay trước khi chiếc xe đi xuyên qua cổng thành, các cô gái trên xe hợp sức đẩy mạnh ông xuống. Ông ngã nhào xuống đất bịch một cái, rồi giật mình tỉnh dậy.

Sau khi tỉnh giấc, ông vào nhà vệ sinh thì thấy ngay trước cửa có một ổ chó con vừa mới sinh, tất cả đều là chó cái với bộ lông lốm đốm như màu áo hoa của các cô thiếu nữ. Bên cạnh đó là một con chó đực đã chết. Ông bất giác hiểu ra rằng, những thiếu nữ mặc áo hoa trên xe là những chú chó con mới đầu thai. Vừa nghĩ đến đó, ông không khỏi rùng mình ớn lạnh. Ông nói: “Có thể là do thời gian của tôi chưa đến, hoặc là tôi không phải hóa kiếp thành chó chăng?”.

 

Người ta vẫn thường nói đến Quy luật luân hồi, nghiệp lực luân báo, các bậc tiền bối cũng nhắc nhở con cháu rằng, mắc nợ sẽ phải trả, đời này không trả thì đời sau trả. Nếu ai từng tận mắt chứng kiến những câu chuyện tương tự như được kể trên đây, có lẽ họ sẽ không còn coi đó là điều mê tín nữa.

Và cho dù bạn không muốn tin vào luân hồi hay nghiệp quả đi nữa, thì hẳn bạn cũng đồng ý với tôi rằng: Sẽ không bao giờ phải hối tiếc khi bạn sống thiện lương và chân thật. Đạo lý chẳng phải là như vậy hay sao? Nhân quả trong quy luật luân hồi luôn quyết định số phận toàn bộ sinh mệnh dựa trên đức nghiệp mà họ gây ra.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng