Thanh xuân đẹp nhất là được gặp gỡ người

thanh xuân đẹp nhất là gặp người

Trong những năm tháng thanh xuân đẹp nhất ấy, nếu gặp đúng người, đúng thời điểm thì là viên mãn. Còn nếu không, đó vẫn trở thành một hồi ức khó quên trong cuộc đời.

 

Thanh xuân đẹp nhất vì đoạn đường ấy có cậu
Thanh xuân đẹp nhất vì đoạn đường ấy có cậu.

Lật lại ký ức thanh xuân đẹp nhất.

 

Một chiều chủ nhật cuối tuần, tôi đang dọn dẹp lại căn phòng bừa bộn của mình. Trong lúc đang sắp xếp lại giá sách, tôi bất cẩn sượt tay làm một quyển sách rơi xuống đất. Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung những trang sách ố vàng. Một bức ảnh nho nhỏ được kẹp giữa hai trang sách bị gió thổi bay ra.

Tôi nhặt bức ảnh lên xem. Sau khi lau sơ qua bề mặt, lúc này mới nhìn kỹ người trong ảnh. Hóa ra là ảnh chụp tôi cùng một chàng trai. Cả hai đều mặc đồng phục trường cấp 3. Tôi trong ảnh đang dịu dàng ngả đầu vào vai chàng trai, trên mặt là rạng rỡ nét cười. Chàng trai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp.

Tôi sững người một lúc, rồi cũng thoáng bật cười. Và rồi chợt thấy cay cay nơi sống mũi.

Chàng trai trong ảnh đó, là mối tình đầu đời của tôi. Là người tôi đã trao trọn trái tim suốt những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của mình.

Hải Phong là cậu bạn học cùng cấp ba với tôi. Từ đầu tôi cũng không quá để ý đến cậu ấy. Vì thành tích học tập tốt nên tôi được giáo viên chủ nhiệm giao cho đảm nhận chức lớp phó học tập của lớp. Còn Phong khi ấy thì ngược lại. Cậu ấy học ở mức trung bình, lại hay bày trò phá phách nghịch ngợm nên bị các thầy cô quản giáo rất nghiêm. Và tất nhiên, một thành phần “cá biệt” như vậy sẽ không có thiện cảm gì lắm đối với một “con ngoan trò giỏi” là tôi.

 

hình cặp đôi thanh xuân
Cảm ơn ngày ấy ta đã quen nhau.

 

Hôm nọ, sau giờ sinh hoạt với giáo viên chủ nhiệm đầu tuần, cô chủ nhiệm quyết định thay đổi chỗ ngồi của một số bạn trong lớp. Hải Phong được xếp sang ngồi cùng bàn với tôi. Còn nhớ biểu cảm gương mặt của hai đứa chúng tôi khi ấy tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

Thanh xuân của tôi có rơi nước mắt cũng là vì cậu.

 

Mục đích cô chủ nhiệm chuyển Hải Phong sang ngồi cạnh tôi là để tôi kèm cặp cậu ấy học tập. Ban đầu tôi cũng định mặc kệ cậu ấy. Học hành ra sao là do ý thức cá nhân và sự nỗ lực của bản thân mỗi người, việc gì tôi phải “rước cái của nọ” này vào người chứ?

Nhưng suy nghĩ lại, tôi không thể vô tâm như thế được. Bởi dù sao cô chủ nhiệm đã tin tưởng nên mới giao trọng trách. Hơn nữa đều là bạn bè cùng lớp với nhau, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ thì một tập thể mới phát triển tốt được.

Tôi lên một kế hoạch học tập bài bản cho Hải Phong. Bao gồm cả thời gian biểu, chọn lọc và phân loại các dạng bài tập từ dễ đến khó để cậu ấy làm. Dĩ nhiên, thời gian đầu thất bại thảm hại. Phong không chịu phối hợp với tôi. Bài tập tôi giao để luyện tập thêm, cậu ấy không làm, hoặc cũng chỉ làm qua loa cho có. Những lần hẹn họp nhóm Phong đều không xuất hiện. Mặc cho tôi năn nỉ ỉ ôi, dùng mọi lời lẽ từ mềm mỏng đến cứng rắn để khuyên, cậu đều thờ ơ hờ hững. Tôi nhờ cô chủ nhiệm giúp đỡ khuyên răn, song mọi chuyện vẫn không tiến triển gì.

Vì mất nhiều thời gian cho việc kèm cặp này nên tôi không đủ thời gian hoàn thành bài tập của bản thân. Một lần chưa ôn bài kỹ nên kết quả kiểm tra giữa kỳ của tôi không tốt. Đó lại là môn thi tôi kỳ vọng nhiều nhất. Buồn bã và thất vọng, tôi không kiềm chế được nên bật khóc.

Hóa ra tôi đã thích Hải Phong mất rồi!

 

Mà kỳ lạ là sau lần ấy, tôi cảm thấy Hải Phong dường như bắt đầu có một chút để tâm đến việc học hơn. Các bài tập tôi giao, cậu ấy tuy làm còn nhiều sai sót nhưng ít ra vẫn làm đầy đủ. Lần nọ tôi bị bệnh phát sốt nhưng vẫn cố gắng đến điểm hẹn để học nhóm cùng cậu ấy. Mặt mày tôi đỏ ửng, ho liên tục suốt buổi. Không hiểu Phong rút đâu ra một tờ khăn giấy rồi đưa cho tôi, hỏi tôi có ổn không. Một người thờ ơ và lạnh nhạt như cậu ấy thì ra cũng biết quan tâm người khác như vậy, khiến tôi khá bất ngờ.

Mấy ngày sau đó tôi bệnh liệt giường, xin phép nghỉ học ba hôm liền.

Đến ngày đi học lại, Hải Phong nói với tôi một câu:

– Từ giờ trở đi mình sẽ cố gắng học hành chăm hơn. Thời gian qua mình biếng nhác quá, cậu đừng giận nhé.

Tôi còn tưởng cậu ấy đang đùa. Nhưng quả thật những ngày sau đó, Hải Phong có sự nỗ lực rõ rệt. Mối quan hệ giữa hai chúng tôi cũng hòa thuận hơn. Thời gian dần trôi, tôi cảm nhận được dường như cảm xúc của tôi đối với cậu ấy có gì đó khang khác. Sẽ thường lén nhìn cậu ấy thật lâu khi cậu đang chăm chú làm bài. Sẽ trông ngóng khi cậu ấy đến muộn. Sẽ lo lắng khi cậu ấy xin phép nghỉ học. Thậm chí những ngày Tết hay nghỉ hè không được gặp mặt, tôi còn có chút… nhớ nhung.

 

hình xích đu
Nếu hạnh phúc là con đường mà ta đi, thì chúng ta chính là những người rất hạnh phúc.

 

Mãi sau này tôi mới biết, hóa ra lúc ấy, tôi đã thích Hải Phong mất rồi.

Ngày công bố kết quả xếp loại giữa kỳ năm lớp 11, Phong được xếp loại học sinh khá. Đây là một sự tiến bộ lớn bởi trước ấy cậu toàn xếp mức trung bình mà thôi. Cuối buổi học, Phong hẹn tôi ra khuôn viên sau trường. Phong tỏ tình với tôi và ngỏ lời muốn tôi làm bạn gái cậu ấy!

Còn gì hạnh phúc hơn khi mình thích người, người cũng thích mình. Mối tình học trò bao giờ cũng thuần khiết, vô tư. Chúng tôi cùng bên nhau học, bên nhau chơi đùa. Xen lẫn những buổi học thêm mệt mỏi căng thẳng là những buổi hẹn hò chóng vánh. Có hạnh phúc vui vẻ, có hờn giận vu vơ. Có những câu yêu thương ngọt ngào cũng không thiếu những cuộc cãi vã. Thường thì Hải Phong sẽ là người chủ động làm lành trước.

Tình cảm đầu đời như chiếc lá, thu đến sẽ rụng rơi.

 

Đến gần kỳ thi Đại Học, là một người nhạy cảm nên tôi cảm nhận Phong có gì đó thay đổi. Những buổi hẹn hò của chúng tôi ít hơn vì cậu ấy thỉnh thoảng né tránh. Một hôm Phong hẹn tôi ra và nói rằng:

– Chúng mình chia tay đi.

Tôi bàng hoàng ngay tại chỗ. Trước đó chúng tôi không xảy ra mâu thuẫn nào dẫn đến tranh cãi gì cả, tại sao đột ngột cậu ấy muốn chia tay?

Hốc mắt tôi nóng dần lên, dâng lên trong đó một tầng nước mắt. Rồi một giọt rơi ra, lăn tràn. Phong đưa tay lên, dịu dàng lau đi dòng nước mắt đang lăn dài trên má tôi. Tôi nghe thấy giọng cậu ấy cất lên nghèn nghẹn:

– Không phải lỗi của cậu, là mình không tốt.

– Gia đình mình sắp phải sang Mỹ định cư rồi. Mình không muốn đi, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự ép buộc của bố mẹ…

– Xin lỗi… Đừng khóc, mình sẽ đau lòng…

– Sau này không còn mình ở bên nữa, hứa với mình, cậu phải tự chăm sóc tốt cho bản thân…

 

hình thanh xuân đẹp
Chỉ là… tôi đã từng mong cậu không rời xa tôi.

 

Tôi không còn nhớ rõ sau đó cậu ấy đã nói những gì. Chỉ cảm thấy hai tai như ù đi, tim rất rất đau. Nước mắt liên tục chảy dài không cách nào ngăn được.

Mà cậu ấy, cũng ửng hồng đôi mắt.

Tôi chỉ nhớ hôm ấy trời mưa rất to. Từng đợt gió rét buốt như cắt vào da thịt, nhưng tôi không thấy lạnh. Bởi trong lòng còn là một mảng lạnh lẽo gấp ngàn lần.

Cất riêng ký ức của tôi và cậu vào một góc nhé.

 

Ngày Hải Phong bay, tôi dường như gom hết sự bình tĩnh trong suốt mười tám năm của mình để ra sân bay tiễn cậu ấy. Tôi cũng cố gắng cười thật tươi, vì muốn lưu lại hình ảnh đẹp nhất của mình trong tim Hải Phong. Chúng tôi trao nhau cái ôm và nụ hôn cuối cùng. Đến khi khuất bóng nhau, sự bình tĩnh mà tôi cố tạo dựng mới hoàn toàn sụp đổ. Tôi khóc nấc lên giữa sân bay bao người qua lại. Đau đớn và nuối tiếc.

Tình đầu của tôi, cứ như vậy mà kết thúc.

Hiện tại đã hơn 10 năm trôi qua kể từ ngày chúng tôi chia xa. Qua một người bạn, tôi được biết cậu ấy cũng đã lập gia đình. Tôi cũng đã có cho riêng mình một tổ ấm nhỏ. Hai chúng tôi đã từng là hai kẻ xa lạ, vì định mệnh mà gặp gỡ, vì tình yêu mà giao thoa, vì duyên phận mà xa cách.

Giờ đây mỗi người đều có một cuộc sống riêng, một hạnh phúc riêng cần vun vén. Giữa chúng tôi từ lâu đã không còn tình yêu. Tôi mang tất cả những gì thuộc về Hải Phong cất riêng vào một góc trong hồi ức. Quá khứ cho dù là đau khổ buồn vui cũng không thể xóa nhòa, càng không thể phủ nhận. Tôi tất nhiên sẽ không đem quá khứ phủi đi sạch sẽ, bởi thanh xuân đẹp nhất là vì có cậu. Cám ơn cậu, tình yêu đầu của tôi.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng