Tình yêu đích thực: Hãy trân quý những giây phút bên nhau

Hãy trân quý những giây phút bên nhau

Không hề dễ dàng để con người ta có thể ở bên nhau. Tình yêu đích thực là có thể cùng nhau trải qua những ngày tháng thăng trầm, có buồn có vui. Là khi nhìn thấy người ấy mỉm cười, lúc đó bạn sẽ cảm thấy lòng bình yên đến lạ, là ở bên nhau thời gian tính năm tính tháng.

 

Hãy trân quý những giây phút bên nhau
Hãy trân quý những giây phút bên nhau. Tình yêu đích thực luôn ở ngay bên cạnh ta.

1. Hãy trân quý những giây phút bên nhau

Bà cụ đã tỉnh lại, thế nhưng nhịp tim lúc thì nhanh, lúc lại chậm khiến bà dường như không chịu đựng nổi. Bà nghĩ trong đầu rằng: “Không ổn rồi, mình sắp phải đi rồi, có lẽ chỉ một hai ngày nữa mà thôi”.

Lúc này, bà đã 76 tuổi, cơ thể vẫn còn khá khỏe mạnh. Chỉ vì năm nay thời tiết thay đổi quá thất thường, lúc nóng lúc lạnh nên rất nguy hiểm đối với những người lớn tuổi như bà. Bà cảm nhận rằng từ sau Tết đến nay, sức khỏe mình ngày càng yếu hơn rõ rệt.

Bà quay lại nhìn thấy ông cụ 78 tuổi đang ngồi trên chiếc ghế ấm bên cạnh mình, lòng bà cảm thấy được an ủi một phần nào.

Ánh mặt trời chiều dần buông ấm áp, vầng dương đang lặn xuống phía sau chân trời. Bà chợt nhớ lại quãng thời gian trước đã từng rất vui vẻ bên cạnh cụ ông.

Khi xưa, bà nổi tiếng là người đẹp trong làng. Có rất nhiều người mai mối và nhiều gia đình tìm đến cửa nhà bà để dạm hỏi. Nhưng trái tim mỏng manh của bà sớm đã có chủ rồi. Bà đã để mắt đến một thầy giáo của trường tiểu học trong thôn.

Chàng thanh niên ấy rất nho nhã đeo một đôi kính khá đẹp, khi ấy, ông nhìn bà rồi mỉm một nụ cười khiến trái tim bà cảm thấy loạn nhịp, xốn xang đến lạ.

Hai người từng vô tình gặp nhau trên con đường làng, lúc đó, họ chỉ nhìn thoáng qua nhau rồi đỏ mặt, cúi đầu, thẹn thùng lướt qua nhau. Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi nhưng đó lại là khoảnh khắc hạnh phúc nhất mà họ từng mong chờ.

Thật không may năm ấy, cha của bà đi sắm Tết, trên đường về thì xui rủi sao gặp bọn cướp, trong lúc nguy nan thì được một thanh niên cao lớn đi ngang cứu mạng và đỡ cho ông cụ một nhát dao.

Khi chàng thanh niên xa lạ dưỡng thương ở nhà bà, bà túc trực bên giường để rót nước, đưa cơm. Trong đầu, ý định của bà hoàn toàn chỉ là muốn báo đáp chàng trai xa lạ này đã cứu mạng bố mình.

Khi vết thương của người này lành hẳn, lúc này anh bắt đầu nhận làm hết gần như tất cả mọi việc trong nhà cũng như ngoài đồng.

Dù vẻ ngoài của anh có hơi luộm thuộm, nhếch nhác, nhưng lại rất giỏi trong công việc. Cơm nước, giặt giũ, cày cấy, sửa chữa đồ đạc,… không có việc gì là anh không làm được. Cha mẹ của bà rất quý anh, anh ta thường xuyên được dân làng khen ngợi và tỏ vẻ ngưỡng mộ vì sự đa năng của mình.

Điều này khiến bà cảm thấy rất lo lắng, vì có một buổi tối nọ, bà vô tình nghe thấy cha mẹ mình nói chuyện với nhau. Cha bà có ý muốn người này vào làm rể. Khi ấy, bà chỉ biết dựa vào cửa, không biết phải làm sao.

Sang ngày hôm sau, bà cố ý đến nơi thường hay gặp gỡ vị thầy giáo nọ. Bà đi đi lại lại rất lâu mà không thấy ông ấy đâu cả. Sau cùng bà hỏi một em bé trong làng thì mới biết anh ta đã về thành phố lâu rồi. Vì ở nhà có việc, 3 tháng sau mới trở lại đây.

Khi ông giáo quay lại, vội vã chạy đến nhà bà thì đập vào mắt ông là chữ Hỷ nổi bật ngay trước cửa. Ông nhìn thấy bà mặc chiếc áo cưới màu đỏ thắm, ánh mắt đượm vẻ u buồn ở trong sân nhà.

Kể từ ngày hôm ấy, ông giáo hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của bà.

Từ đó về sau, bà cùng chàng trai lạ mặt yên phận sống ngày qua ngày.

Trong 3 năm, nào là thiên tai, rồi đến cải cách mở cửa, trải qua bao nhiêu chặng đường. Hai người từ nông thôn lên thành thị vẫn luôn sát cánh, nương tựa lẫn nhau, sinh con đẻ cái, thời gian dần trôi đến ngày hôm nay, cả ông và bà đều đã già.

Không dễ dàng, quả thật là không hề dễ dàng chút nào!

Bà vừa nghĩ mà ngực cảm giác như bị nghẹn lại, tiếng ho của bà đánh thức ông đang ngủ trưa bên cạnh.

Ông vội đứng dậy quan tâm hỏi han và rót một ly nước cho bà. Bà đón lấy ly nước ấm và nhìn người đàn ông của mình, bà nghĩ, cuộc đời bà sống cùng người đàn ông này có gì tiếc nuối hay không? Hình như là không có?

Người đàn ông này rất chu đáo, tỉ mỉ. Cách mà ông chăm sóc gia đình nhỏ này thật sự là không còn gì để nói. Dù có khó khăn, cực khổ, ông đều chăm sóc mẹ con bà hết sức đủ đầy. Tuy hai người sống cùng nhau có rất ít chuyện để nói, nhưng lại có sự đồng điệu qua năm tháng.

Đôi lúc, ông bà lặng lẽ ngồi bên cạnh nhau, tay nắm tay, không nói lời nào, chỉ yên lặng ngồi cả ngày.

Bà chợt nhận ra rằng ông đã hy sinh tất cả vì gia đình này. Và chỉ cần thế là đủ!

Còn nhớ một mùa thu nọ, con trai thứ hai của ông bà đi học, gặp phải vấn đề về học phí. Đã lâu rồi cả nhà mới gặp khó khăn về tài chính. Ông ngồi trong nhà trầm ngâm rất lâu, sau đó đứng dậy và nói đi tìm người để vay mượn tiền. Vay ai bây giờ đây? Họ sống ở thành phố, chẳng có họ hàng thân thích nào ở đây cả.

Ông đến nhà vài người bạn mà kết quả cũng không mấy khả quan. Không ngờ đến tối hôm đó, quả nhiên ông cầm tiền về kèm theo một con gà sống.

Tối hôm ấy, cả nhà ngồi bên nhau quây quần, vui như Tết.

Thế nhưng, khi thay áo cho ông, bà nhìn thấy có vết máu nhàn nhạt ở tay áo. Bà vội chạy đi xem tay của ông lúc này đã ngủ say thì thấy ở khuỷu tay ông có vết kim tiêm rất rõ và một vết bầm tím. Ôi! Cái người này! Người đàn ông này! Cái ông già này!!!

Vì gia đình mà hao tổn bao nhiêu sức lực. Đã tới tuổi thất thập cổ lai hy rồi mà mỗi ngày vẫn phải bận rộn như một cái máy không biết mệt mỏi.

Còn bà, khi cưới ông, bà đã rất đau lòng, rất không vui. Nay khi đã nắm tay nhau trải qua nhiều sóng gió như vậy, chỉ có mỗi ông là luôn ở bên bà, chưa từng rời xa nhau, trước sau như một.

Nghĩ thế, mắt bà dần nhòe đi, rưng rưng trông thấy. Bỗng bà nhẹ giọng hỏi ông: “Ông này, ông nói thử xem, nếu có kiếp sau, ông có còn muốn cùng tôi kết duyên vợ chồng không?”

Đột nhiên bị bà hỏi thế, ông ngẩn ra một lúc, rồi các nếp nhăn trên mặt ông giãn ra, cười một nụ cười tỏ vẻ bí ẩn:

“Không chắc đâu, nếu có kiếp sau, tôi sẽ đầu thai làm một ông chủ giàu có, sau đó đến tìm bà, để bà hưởng phúc cùng tôi.

Nếu như, nếu như vẫn còn nghèo, như vậy thì thôi đi, tôi sẽ để bà tìm được người giàu có. Còn tôi ấy à, tôi thì ở bên cạnh nhà bà, nhìn bà từ xa, chỉ cần bà sống tốt là được rồi.”

Bà cảm động lắm, bà mỉm cười hạnh phúc và nói: “Cái ông già này, lại còn ở gần nhà tôi nữa chứ, ở gần nhà tôi để làm cái gì?”

Ông quay lại, nghiêm túc nhìn người phụ nữ mình yêu, và nói: “Không làm gì cả, chỉ… chỉ làm một ông giáo thôi.”

Bỗng bà sững sờ, đau lòng nhìn người đàn ông đã sống cùng mình gần trọn một đời. Bà muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời, nước mắt của bà thì không ngừng tuôn rơi.

Rất lâu sau, bà nói trấn tĩnh lại và nói với ông những lời từ tận đáy lòng: “Ông ơi, tôi sắp phải đi rồi, ông hãy ôm tôi đi”.

Ông cụ chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng ôm bà vào lòng. Bà thì thầm vào tai ông rằng: “Ông ơi, kiếp sau, chúng ta, vẫn sẽ làm vợ chồng nhé…”

Cháu của ông bà tan học về nhà nhìn thấy ánh nắng của buổi chiều tà bao bọc lấy hai ông bà với một vẻ trìu mến đến lạ.

Cháu bé nói: “Ôi ôi, ông ơi, bà ơi, không ngờ ông bà còn lãng mạn đến như vậy.”

Sau đó cô bé bàng hoàng nhận ra, ông bà đã cùng ra đi trong vòng tay hạnh phúc của nhau.

Hai vợ chồng kề bên nhau ấm áp hơn mọi món quà, bầu bạn cùng nhau là lời tỏ tình lâu dài nhất.

Vợ chồng nương tựa lẫn nhau khi hoạn nạn, yêu thương nhau trọn một đời. Tình yêu đích thực không cứ phải nồng nàn mãnh liệt, mà đến từ những điều bình dị nhất, nhưng vẫn có thể khiến mọi người cảm động. Đó mới là chân tình!

 

Tình yêu 1000 đồng
Tờ 1000 đồng gấp hình trái tim chính là ám hiệu báo bình an. Tình yêu đích thực sẽ làm trái tim mãi rung động.

2. Tình yêu 1000 VNĐ đồng!

Hưng làm việc tại một khu du lịch. Mỗi ngày khi đi làm, ông Hải hàng xóm đều sẽ đưa anh một tờ 5000 đồng để nhờ anh mua một túi cà phê giá 4000 đồng ở tiệm cà phê trong khu du lịch, thói quen này đã kéo dài suốt mấy năm nay. Đương nhiên, để cảm ơn Hưng, ông Hải luôn giúp anh cắt cỏ phía trước nhà.

Thời gian lâu sau, bà chủ quán cà phê đã quen thuộc với vị khách tên Hưng, và luôn sẵn sàng chuẩn bị cà phê cùng tờ 1000 VNĐ tiền lẻ. Có lần, Hưng cũng tò mò hỏi ông Hải rằng: “Thời hạn sử dụng của cà phê đóng gói là khá lâu. Tại sao mỗi lần ông không thể mua nhiều hơn một chút?”. Ông lắc đầu cười nói: “Không, ta thích như bây giờ hơn, mỗi ngày một bịch cà phê, vừa mới là tốt”.

Có một lần, Hưng vội đến nhà bạn nên anh đã mua cà phê ở tiệm khác. Không ngờ là dù chưa mở túi mà ông Hải đã nói: “Đây không phải là cà phê mà tôi muốn mua”. Hưng giật mình, sau đó anh lại thử vài lần nữa, dù cho bao bì giống hệt nhau, nhưng ông luôn nhận ra ngay nếu không phải là cà phê mua ở khu du lịch khiến Hưng không dám qua mặt ông nữa.

Vài năm sau, sức khỏe của ông Hải không còn như trước nữa. Nhưng mỗi ngày ông vẫn nhờ Hưng mua cà phê và lần nào cũng tỏ ra đầy mong chờ khi đưa cho anh tờ 5000 đồng. Có một ngày, khi Hưng mang cà phê về, ông Hải nằm trên giường bệnh yếu ớt đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa tờ 1000 đồng và hỏi Hưng rằng: “Đã lâu như vậy rồi mà chẳng lẽ cậu không biết vì sao tôi luôn mua cà phê ở tiệm này ư?”. Hưng nhìn ông lão hàng xóm rồi lắc đầu.

“Bởi vì người bán cà phê cho cậu là bà Thanh!” Giọng ông Hải bỗng vô cùng dịu dàng: “Bà ấy là người mà tôi yêu sâu đậm nhất. Năm đó, bố mẹ của bà ấy chê tôi nghèo, buộc chúng tôi chia tay nhau, tôi đành đau lòng rời đi… Nhiều năm sau, vợ tôi qua đời vì bị bệnh, các con thì đã có gia đình riêng, nên tôi muốn quay lại xem thử. Sau đó, tôi biết được là bà Thanh bán cà phê ở khu du lịch và cũng đã có con rồi. Tôi không muốn làm phiền cuộc sống bình yên của bà ấy nên lặng lẽ sống ở đây và bắt đầu nhờ cậu mua cà phê. Kể từ lần đầu tiên cậu mang cà phê về cho tôi, tôi biết rằng Thanh – cô ấy cũng không quên tôi…”

Hưng hỏi: “Chẳng lẽ ông chưa từng quên bà ấy sao?”

Ông Hải lắc đầu nói: “Năm đó khi yêu nhau, chúng tôi không thể thường xuyên gặp mặt được nên đã lén đặt ra ám hiệu đó là gấp tờ 1000 đồng thành hình trái tim rồi cho vào phong bì và gửi cho nhau qua bưu điện để thay cho lời báo bình an. Vì thế, mỗi lần nhờ cậu mua cà phê, tôi luôn gấp tờ tiền thành hình tam giác và tờ tiền mà bà Thanh đưa cho cậu cũng được gấp như thế. Bằng cách này, tuy chúng tôi chưa hề gặp nhau, nhưng mỗi ngày đều có thể báo bình an cho người kia như những ngày xưa ấy…”

“Bây giờ tôi sắp phải đi về với Chúa rồi. Nếu bà Thanh không nhận được tin tức của tôi thì hẳn là bà ấy sẽ đau lòng nhiều lắm. Dưới gầm giường của tôi có một chiếc hộp, bên trong là những tờ tiền gấp thành hình trái tim, xin cậu hãy tiếp tục mua cà phê giúp tôi với, xin nhờ cậu…”. Nói xong, ông Hải nhắm mắt xuôi tay.

Trong tang lễ của ông Hải, Hưng lặng lẽ mở một chiếc hộp khác ra, bên trong toàn là những túi cà phê được đóng gói đẹp đẽ và rất nhiều những tờ tiền lẻ được gấp thành hình trái tim. Thì ra là bà Thanh đã qua đời vì bị bệnh từ nửa năm trước rồi.

Trước khi rời khỏi thế gian, việc cuối cùng mà bà làm đó là giao tất cả cà phê và tiền lẻ cho Hưng để nhờ anh thay mình báo tin bình an đến cho ông Hải… Tình yêu đích thực đôi khi là ở xa nhau nhưng không ngừng quan tâm về nhau.

 

Tình yêu đích thực
Tình yêu đích thực lại xuất phát từ những điều đơn giản nhất.

3. Tình yêu đích thực

Hai người yêu nhau say đắm nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà gái. Họ cho rằng anh ta không môn đăng hộ đối với gia đình mình và họ sẽ không tha thứ cho cô gái nếu tiếp tục qua lại với anh.

Mặc dù cô gái này rất yêu chàng trai, nhưng đến khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: “Anh có yêu em nhiều không?”. Cô rất hay bực tức trong lòng do chàng trai thường trả lời không đúng như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình ngày càng lớn khiến hai người bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Cô thường tìm cách trút giận lên chàng trai để giải tỏa áp lực.

Về phía chàng trai, anh ta luôn chịu đựng trong lặng im vì anh biết hoàn cảnh lúc ấy ra sao. Một năm sau, anh ấy tốt nghiệp và rồi quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn cô gái ấy: “Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng tất cả những gì mà anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em đồng ý làm vợ anh chứ?”.

Cô gái rất nhanh chấp thuận và với sự quyết tâm cao của chàng trai, cuối cùng thì gia đình cô gái cũng suy xét và đồng ý cho đôi bạn trẻ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi du học, hai người đã làm lễ đính hôn. Sau đó, cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm dành cho nhau qua những lá thư tay và điện thoại di động. Tuy có khó khăn, trở ngại vì khoảng cách địa lý nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.

Một ngày nọ, cô gái không may bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy, cô thấy cha mẹ túc trực bên cạnh giường mình. Cô cảm nhận được tình trạng không tốt của bản thân. Khi nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là những tiếng thở dài, ú ớ trong vô vọng. Thật không may, cô gái đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây tổn thương não của cô và khiến cô không thể nói được nữa. Khi biết tin, cô rất suy sụp mặc dù được cha mẹ động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện, cô chỉ biết khóc và khóc trong thầm lặng.

Khi được xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng không thay đổi gì nhiều. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim mình. Cô không muốn cho anh biết tình trạng tồi tệ của mình và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh về sau. Cô viết cho anh một lá thư và nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi anh về nữa. Cô đã gửi lại anh chiếc nhẫn mà họ đã từng đính ước. Nhận được tin, chàng trai gửi hàng trăm lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng không nhận được hồi âm. Khi ấy, cô gái không trả lời và chỉ khóc. Tình yêu đích thực ư? Chỉ là huyễn hoặc mà thôi.

Biết tình trạng của con gái mình, cha mẹ cô quyết định chuyển nhà với hy vọng rằng cô sẽ nguôi ngoai đi những gì đã xảy ra để có thể sống tốt hơn.

Sau đó, cô gái bắt đầu học ngôn ngữ cử chỉ để khởi đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ với mình rằng hãy quên anh đi. Nhưng một hôm, một người bạn của cô đến và cho biết anh đã trở về sau khi du học. Cô nài nỉ người bạn mình rằng đừng cho chàng trai biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Và kể từ đó, cô không còn nhận được tin tức gì của anh nữa.

Thấm thoát, một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô tấm thiệp mời dự cưới của anh. Trái tim cô gái dường như tan vỡ khi ấy. Lúc mở thiệp cưới, cô bất ngờ khi thấy tên mình được in trong tấm thiệp. Ngay lúc ấy, cô ngước nhìn lên, bỗng thấy chàng trai đã đứng trước mặt mình với một nụ cười ấm áp.

Chàng trai dùng cử chỉ và nói với cô gái: “Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này, chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội để nói với em rằng anh yêu em nhé”.

Sau đó anh đeo chiếc nhẫn cưới vào tay cô gái. Cuối cùng thì nụ cười đã trở lại trên môi cô gái sau một thời gian dường như nó không còn xuất hiện nữa.

Tình yêu đích thực đôi khi xuất phát từ những điều đơn giản nhất. Tuy mỗi người đều có một cảm nhận khác nhau nhưng nhìn chung tình yêu sâu đậm và bền đẹp khi và chỉ khi nó xuất phát từ trái tim ở cả hai phía.

Bài liên quan

Phản hồi

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tử vi ứng dụng